Người có “đức” thì đi tới đâu cũng có người thương
Ở đời này, có một người thật lòng thương mình là cái phúc lớn lắm. Không phải ai cũng may mắn gặp được một người luôn nghĩ cho mình, luôn lo cho mình, luôn ở bên mình cả lúc mình tốt lẫn lúc mình tệ nhất.
Mình phải hiểu rằng giữa rất nhiều người ngoài kia, họ không thương, họ không lo, nhưng cuối cùng lại chọn ở bên mình. Không phải vì mình quá giỏi, cũng không phải vì mình hoàn hảo hơn ai. Chỉ là vì trong lòng họ có tình thương thật sự dành cho mình nên họ mới đối xử với mình bằng sự tử tế như vậy.
Người thương mình thật lòng thường sống thiệt lắm. Họ lúc nào cũng nghĩ cho cảm xúc của mình trước. Nhiều khi họ buồn nhưng không dám nói vì sợ mình áp lực. Có những lúc mình nóng nảy, mình khó chịu, mình nói chuyện rất quá đáng, nhưng họ vẫn nhịn. Không phải vì họ không đau đâu, mà vì họ thương mình nên họ không muốn hơn thua với mình.
Có những người vì thương mình mà chịu thiệt rất nhiều. Họ luôn là người xuống nước trước mỗi lần cãi nhau. Họ luôn là người làm hòa trước. Họ âm thầm chịu đựng tính khí thất thường của mình chỉ vì họ sợ mất đi mối quan hệ này.
Nhưng con người mình nhiều khi vô tâm lắm. Thứ gì càng ở bên cạnh lâu thì mình càng xem là điều hiển nhiên.
Bởi vì trước giờ mình thấy họ vẫn chịu đựng, vẫn bao dung, vẫn còn ở đó nên mình bắt đầu lấn lướt. Mình bắt đầu xem nhẹ cảm xúc của họ. Mình đổ hết những bực dọc, khó chịu lên họ. Có những lời nói mình biết sẽ làm họ đau nhưng mình vẫn nói, vì mình nghĩ rằng dù sao họ cũng sẽ bỏ qua cho mình thôi.
Rồi lâu dần, mình quen với việc được yêu thương mà quên mất rằng người kia cũng biết buồn, biết tủi thân và biết mệt.
Người với người đến với nhau sau cùng cũng là vì cái tình cái nghĩa. Dù là tình yêu, tình bạn hay tình thân thì thứ giữ người ta ở lại lâu nhất vẫn là nghĩa tình với nhau. Không ai có nghĩa vụ phải chịu đựng mình cả. Người ta đối xử tốt với mình không chỉ vì thương mình, mà còn vì bản thân họ là người sống có tình có nghĩa.

Người xưa có câu: “Có qua có lại mới toại lòng nhau.”
Tình cảm nào cũng vậy, nếu chỉ một người cố gắng thì sớm muộn gì người đó cũng sẽ mệt. Không có ai đủ mạnh để chịu đựng tổn thương mãi mãi. Cũng không có trái tim nào yêu thương hoài mà không biết đau.
Cho tới một ngày, người từng thương mình nhất bắt đầu im lặng. Họ không còn cãi nữa, không còn trách nữa, cũng không còn muốn giải thích với mình nữa. Tới lúc đó mình mới bắt đầu hoảng. Mình mới nhận ra rằng có những điều trước giờ mình xem là bình thường thật ra lại rất quý giá.
Mình bắt đầu nhớ cảm giác có một người luôn chờ tin nhắn của mình. Nhớ những lần mình sai nhưng họ vẫn bỏ qua. Nhớ những lúc cả thế giới làm mình mệt mỏi nhưng vẫn có một người đứng về phía mình.
Lúc này mình mới hiểu được rằng ngoài cha mẹ ra, thật sự không có nhiều người đủ bao dung để thương mình như vậy đâu.
Người xưa rất coi trọng chữ “nghĩa”. Ai đối xử tốt với mình một phần thì họ nhớ một phần. Ai thật lòng với mình thì họ càng không dám làm người ta đau lòng. Bởi họ hiểu rằng ở đời này gặp được người tử tế khó lắm.
Còn bây giờ nhiều người được yêu thương quá lâu nên quên mất cách trân trọng. Người ta nhịn một lần thì mình lấn tới một lần. Người ta tha thứ nhiều lần thì mình nghĩ người ta sẽ không bao giờ rời đi.
Nhưng tình thương nào cũng có giới hạn.
Đến khi người ta mệt rồi, hết lòng rồi, muốn buông tay rồi thì lúc đó mình mới bắt đầu tiếc. Mình mới nhận ra người từng chịu đựng mình nhiều nhất cũng chính là người thương mình nhiều nhất.
Điều đau lòng nhất không phải là không có ai thương mình, mà là mình từng có một người thương mình rất nhiều nhưng cuối cùng lại tự tay làm mất họ.
Cho nên nếu hôm nay bên cạnh mình vẫn còn một người thật lòng thương mình, thì hãy học cách trân trọng họ sớm hơn một chút. Đừng đợi tới lúc người ta im lặng mới bắt đầu thay đổi. Đừng đợi tới lúc người ta hết tha thứ mới học cách dịu dàng.
Và nếu một ngày mình lỡ đánh mất người từng đối xử tốt với mình rồi, thì cũng đừng chỉ sống trong tiếc nuối. Hãy học cách trở thành một người giống như họ, một người biết thương người khác bằng sự chân thành, biết đối xử tử tế với những người bước vào cuộc đời mình.
Bởi cuối cùng, thứ khiến con người nhớ về nhau lâu nhất chưa bao giờ là tiền bạc hay vật chất, mà là cảm giác mình đã từng được yêu thương tử tế đến nhường nào.
Tú Uyên biên tập
Xem thêm
Theo vandieuhay

