Một gia đình mất đi “hòa khí”, bao nhiêu “tài lộc” cũng khó giữ
Nhiều người trong chúng ta sống rất kỳ lạ. Ra ngoài xã hội, gặp người dưng thì nhẫn nhịn, khéo léo và giữ chừng mực. Nhưng khi trở về nhà, đối diện với những người thân yêu nhất, ta lại dễ dàng nổi nóng, lạnh nhạt và buông ra những lời làm tổn thương nhau.
Có người cho rằng: “Người nhà thì phải hiểu cho nhau.” Nhưng chính suy nghĩ ấy lại là gốc rễ của rất nhiều bi kịch âm thầm trong gia đình.
Con người thường giữ sự tử tế cho người ngoài, còn sự cộc cằn lại dành cho người thân. Ta mang áp lực ngoài xã hội về nhà rồi trút lên cha mẹ, vợ chồng, con cái như thể họ phải có trách nhiệm chịu đựng tất cả cảm xúc của mình.
Nhưng không ai sinh ra để làm nơi chứa đựng những tổn thương của người khác, kể cả người thân.
Nhiều gia đình không tan vỡ vì biến cố lớn. Họ tan vỡ từ những điều rất nhỏ lặp đi lặp lại mỗi ngày: một câu nói thiếu tôn trọng nhau, một thái độ xem thường nhau, một lần im lặng lạnh lùng, hay một thói quen chỉ biết đòi hỏi mà quên biết ơn.
Những điều ấy không làm đau ngay lập tức, nhưng chúng âm thầm bào mòn tình thân theo thời gian.
Con người thường nghĩ tiền bạc quyết định hạnh phúc gia đình. Nhưng thật ra, tiền chỉ giải quyết phần vật chất, còn thứ giữ một gia đình bền lâu lại là “tâm khí” của những người sống trong đó.
Một căn nhà có thể không giàu, nhưng nếu mọi người biết nghĩ cho nhau, biết nhịn nhau lúc nóng giận, biết nâng đỡ nhau lúc khó khăn, thì nơi đó vẫn có hơi ấm. Ngược lại, có những gia đình rất đầy đủ nhưng ai cũng sống trong căng thẳng, hơn thua và mệt mỏi.
Bởi một ngôi nhà mất hòa khí sẽ dần mất đi “phúc khí”.
Phúc khí của gia đình không tự nhiên mà có, nó được tạo nên từ cách con người đối xử với nhau mỗi ngày. Một người biết giữ lời nói khi nóng giận đã là đang giữ yên cho cả mái nhà, một người biết hạ cái tôi của mình xuống nhiều khi lại cứu được một mối quan hệ khỏi rạn nứt.

Người xưa có câu: “Gia hòa thì phúc mới tụ.” Càng trưởng thành, người ta càng hiểu rằng sự yên ấm trong gia đình thật sự có thể ảnh hưởng đến vận khí của một đời người.
Một đứa trẻ lớn lên giữa tiếng quát mắng sẽ mang theo cảm giác bất an rất lâu về sau, một người sống trong căn nhà đầy sự chì chiết cũng khó giữ được tâm bình ổn. Ngược lại, một mái nhà có sự tôn trọng và yêu thương thường nuôi dưỡng nên những con người nhẹ lòng và vững vàng hơn. Bởi vậy, người xưa rất coi trọng “hòa khí” trong gia đình. Không phải vì họ yếu đuối hay cam chịu, mà vì họ hiểu rằng có những thứ một khi đã rạn nứt thì rất khó lành lại.
Rất nhiều người thích nói về phong thủy, nhưng lại quên rằng phong thủy lớn nhất của một ngôi nhà chính là “cảm xúc” của những con người ở bên trong nó. Nhà có rộng đến đâu mà lời nói toàn sát thương thì vẫn lạnh lẽo. Ngược lại, một mái nhà đầy sự cảm thông và tôn trọng thì tự nhiên đã là nơi có phong thủy tốt.
Điều đáng tiếc nhất là con người thường chỉ biết trân trọng gia đình khi đã muộn, đến khi cha mẹ già yếu mới nhớ mình từng vô tâm, đến khi hôn nhân rạn nứt mới nhận ra mình đã quá ích kỷ trong cách yêu thương.
Người xưa từng nói: “Tu được cái miệng là giữ được cái phúc.”
Một câu nói nhẹ nhàng đôi khi cứu được cả một mối quan hệ. Ngược lại, lời nói cay nghiệt có thể để lại vết thương rất lâu trong lòng người thân.
Cho nên, muốn một gia đình hưng thịnh, điều đầu tiên không phải là kiếm thật nhiều tiền, mà là học cách sống tử tế với nhau khi còn có thể. Biết kiềm chế cảm xúc của mình trước khi nói ra lời làm đau người khác, lắng nghe trước thay vì chỉ muốn thắng trong mọi cuộc tranh luận, nhìn lại bản thân trước khi trách móc người đối diện.
Người xưa có một câu rất đáng ngẫm: “Nhà muốn yên phải có người biết nhịn.”
Cái “nhịn” ở đây không phải yếu đuối, mà là đủ trưởng thành để hiểu rằng giữ được tình thân đôi khi quan trọng hơn việc phân định thắng thua. Một gia đình thật sự có phúc không phải là gia đình không có mâu thuẫn, mà là sau mọi mâu thuẫn, người ta vẫn chọn yêu thương và gìn giữ nhau.
Đến cuối cùng, nơi chữa lành con người sau mọi giông bão cuộc đời, vẫn là mái nhà mà họ được bình yên trở về.
Tú Uyên biên tập
Xem thêm
Theo vandieuhay

