Câu Chuyện Cuộc Đời

Giữ chữ tín và trọng nghĩa để chờ được nhân duyên tốt đẹp muộn màng

Giữ chữ tín và trọng nghĩa để chờ được nhân duyên tốt đẹp muộn màng

Vào thời nhà Thanh, ở vùng Hải Ninh có gia đình của một vị học sĩ họ Trang. Trong nhà có một tỳ nữ tên là Sủng Nô. Từ nhỏ cô mắc bệnh để lại di chứng, da mặt đen sạm và đầy vết rỗ, đôi chân lại rất to. Thế nhưng một người lính họ Lục trong doanh trại lại không hề để tâm đến ngoại hình ấy và đã đính hôn với cô. Chỉ vì gia cảnh nghèo khó nên mãi vẫn chưa thể cưới nàng về.

Khi ấy có một phú hộ định cướp một cô gái nhà nghèo làm vợ. Lục mỗ biết chuyện, vì nghĩa mà đứng ra giúp đỡ và tố cáo việc này. Phú hộ tức giận, dùng tiền mua chuộc khắp nơi khiến Lục mỗ bị xóa tên khỏi quân ngũ. Từ đó cuộc sống của ông càng thêm túng quẫn, việc cưới vợ lại càng xa vời.

Lúc còn chưa hiển đạt, danh tướng Ngô Lục Kỳ từng nghèo túng đến mức phải đi xin ăn ở nhà một vị cử nhân tên Tra Y Hoàng, và Lục mỗ quen ông từ khi ấy. Sau này nghe tin Ngô Lục Kỳ được triều đình phong làm phó tướng, Lục mỗ liền đến đầu quân dưới trướng ông.

Ngô Lục Kỳ rất thích kết giao kỳ nhân dị sĩ. Trong số môn khách có một người hiệu là Hải Âu Tử, tinh thông thuật số Chu Dịch. Ngô Lục Kỳ giao cho Lục mỗ chuyên hầu hạ người này.

Một hôm, Hải Âu Tử nhìn Lục mỗ rồi cười nói:

“Anh tuy không có tướng mạo uy vũ như Mã Chu đời Đường, nhưng vẫn có thể từ hèn kém mà trở nên hiển quý như Triệu Vô Tuất. Chỉ là nhìn cung thê tử của anh thì thấy người vợ tương lai e khó sinh con. May thay nơi khóe trán bà ấy có âm đức văn hiện sắc đỏ, có thể nhờ thần lực mà hóa giải.”

Nói rồi ông lấy ra một viên thuốc đen trao cho Lục mỗ. Khi ấy Lục mỗ cũng không thật sự tin, chỉ cảm tạ rồi cất đi.

Về sau, Lục mỗ theo Ngô Lục Kỳ chinh chiến nhiều năm, lập công bình định giặc cướp rồi được phong chức phó tướng. Sau đó lại dẹp hải tặc, bắt sống thủ lĩnh. Công lao truyền về triều đình, Ngô Lục Kỳ được thăng chức lớn, còn Lục mỗ cũng được phong chức trấn thủ. Lúc ấy ông đã gần sáu mươi tuổi.

Giữ chữ tín và trọng nghĩa để chờ được nhân duyên tốt đẹp muộn màng

Sau khi công thành danh toại, điều đầu tiên Lục mỗ nghĩ đến là hoàn thành lời hẹn năm xưa. Ông xin triều đình cho nghỉ phép rồi ngày đêm trở về quê cũ, trước tiên đến gặp học sĩ họ Trang để hỏi xem Sủng Nô còn sống hay không.

Trang học sĩ cười nói:

“Giờ ông đã là người quyền quý rồi, còn nhớ chuyện cũ làm gì? Không nói đến thân phận hay dung mạo, chỉ xét tuổi tác thôi thì bà ấy nay đã là một phụ nhân sáu mươi tuổi rồi. Còn có thể làm tân nương, chăm sóc hầu hạ ông được sao?”

Lục mỗ đáp:

“Không phải như vậy. Ngày trước tôi nghèo hèn, nay được phú quý, thì mạng của tôi cũng chính là mạng của nàng. Dung mạo của nàng ra sao, từ lúc đính hôn tôi đã biết rõ. Nếu nay lấy lý do tuổi già sức yếu mà không cưới, thì sự chậm trễ ấy vốn do tôi gây ra, sao có thể trách nàng được?”

Nghe xong, Trang học sĩ vô cùng cảm phục, nghiêm túc nói:

“Lục quân quả là người giữ tín trọng nghĩa, ta thật lòng kính phục.”

Vì khi ấy Lục mỗ chưa có nhà riêng nên ông ở rể tại nhà họ Trang.

Đêm tân hôn, khi vén khăn che mặt của cô dâu lên, ông thấy bà mặc y phục phu nhân triều đình, đầu đội mũ châu báu, khí chất đoan trang như mệnh phụ. Sau khi kết hôn, hai người luôn kính trọng nhau, tình nghĩa chưa từng suy giảm.

Sủng Nô nhiều lần khuyên chồng cưới thêm thiếp để có người nối dõi. Nhưng Lục mỗ nói:

“Dẫu có thể cùng nàng sống đến trăm tuổi, thì từ giờ trở đi chúng ta cũng chỉ còn hơn ba mươi năm làm vợ chồng mà thôi. Ta sao nỡ để người khác đến chia sẻ tình nghĩa ấy?”

Thế nhưng Sủng Nô vẫn luôn canh cánh chuyện chồng không có con nối dõi. Bất đắc dĩ, Lục mỗ mới lấy viên thuốc đen năm xưa của Hải Âu Tử cho bà uống.

Năm sau, Sủng Nô sinh được một con trai, đặt tên là Cung Thọ.

Người đời đều nói rằng đó là thiện báo mà ông trời ban cho Lục mỗ vì đã “giữ chữ tín, trọng nghĩa tình, không phụ không rời” suốt cả đời.

Mỹ Mỹ biên dịch
Nguồn Tân sinh

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi