Có những người trông rất bình thản… không phải vì họ không đau, mà vì họ đã học cách nuốt nỗi đau vào trong

Có bao giờ bạn từng thắc mắc vì sao có những người sống rất bình thản không? Kiểu dù có chuyện gì lớn xảy ra, họ vẫn rất điềm tĩnh, rất lý trí, gần như chẳng phản ứng gì quá mạnh. Thậm chí đôi lúc nhìn họ còn có vẻ hơi lạnh lùng, hơi “kệ”, đến mức người khác phải tự hỏi: “Ủa, họ không buồn thật sao?”
Có người khi mất việc vẫn bình tĩnh đi giải quyết từng thứ. Có người bị phản bội cũng chỉ im lặng rồi bước tiếp. Có người đứng giữa tang lễ của người thân mà vẫn tỉnh táo lo hết mọi chuyện, tiếp khách, làm giấy tờ, sắp xếp mọi thứ đâu vào đó. Nhìn họ như chẳng hề sụp đổ.
Nhưng thật ra, rất nhiều người trong số đó không phải là không đau. Họ chỉ là đã trải qua quá nhiều chuyện để hiểu rằng có những lúc, mình không được phép gục xuống ngay lập tức.
Nhiều người nghĩ rằng sự bình thản đó là do họ bị chai sạn cảm xúc, hoặc từng trải qua trauma gì đó nên mới trở nên “lạnh” như vậy. Nhưng đôi khi, đó chỉ là cách duy nhất họ học được để tồn tại sau quá nhiều biến cố.
Bởi có những người từ nhỏ đã không được dạy cách thể hiện cảm xúc. Mỗi lần buồn thì nghe “đừng khóc nữa”. Mỗi lần tổn thương thì nghe “có vậy thôi mà cũng chịu không nổi à?”. Dần dần, họ quen với việc nuốt mọi thứ vào trong. Họ vẫn buồn, vẫn đau, vẫn tổn thương như bao người khác, chỉ là họ không còn biết cách bộc lộ ra ngoài nữa.
Cho nên thay vì khóc lóc hay kể lể, họ chọn im lặng. Thay vì hoảng loạn, họ tập trung xử lý vấn đề. Không phải vì họ mạnh mẽ hơn ai, mà vì cuộc đời đã dạy họ rằng nổi nóng, la hét hay tuyệt vọng cũng không làm sự việc thay đổi.
Sau quá nhiều lần va vấp, người ta bắt đầu hiểu rằng bình tĩnh mới là cách giúp mình sống sót qua những ngày khó khăn nhất.

Có một người từng kể rằng ngày mẹ anh mất đột ngột, cả bố và em trai đều sốc đến mức thẫn thờ, không thể làm gì. Một mình vợ chồng anh đứng ra lo toàn bộ tang lễ, giấy tờ, họ hàng, mọi thứ trong ngoài. Trong suốt những ngày đó, anh gần như không khóc. Anh bình tĩnh đến mức ai cũng nghĩ chắc anh mạnh mẽ lắm.
Nhưng đến khi mọi chuyện xong xuôi hết, anh mới xin nghỉ một ngày, nằm một mình trong phòng và khóc mẹ.
Người trưởng thành nhiều khi là như vậy. Không phải họ không đau, mà là họ phải cố đứng vững để làm chỗ dựa cho những người khác trước. Đặc biệt là nhiều người đàn ông, từ nhỏ đã được dạy rằng mình phải là trụ cột, phải gánh vác, phải mạnh mẽ. Thành ra có những nỗi đau họ không dám thể hiện ra ngoài, không phải vì không có cảm xúc, mà vì họ biết nếu mình cũng gục xuống lúc này thì những người còn lại sẽ biết dựa vào ai.
Cho nên đôi khi, người bình tĩnh nhất trong một biến cố… lại chính là người đang gồng nhiều nhất.
Càng lớn, chúng ta càng nhận ra một điều: mỗi người đều có cách riêng để đối diện với đau đớn. Có người khóc lớn. Có người kể hết ra. Có người chọn im lặng. Nhưng im lặng không có nghĩa là vô cảm.
Đôi khi, sự bình thản mà ta nhìn thấy ở một người… thật ra được tạo nên từ rất nhiều lần họ đã tự nhặt mình lên sau giông bão.
Tú Uyên biên tập
Xem thêm
Theo vandieuhay
