Câu Chuyện Cuộc Đời

“Hôm nay tao no đòn rồi…”  Tiếng kêu cứu bất lực của một nữ sinh bị bạo lực học đường

“Hôm nay tao no đòn rồi…” Tiếng kêu cứu bất lực của một nữ sinh bị bạo lực học đường

Có lẽ chưa bao giờ, hai chữ “đến trường” lại khiến nhiều bậc cha mẹ bất an như hôm nay. Ngày trước, cha mẹ lo con học không giỏi, lo con ham chơi, lo những kỳ thi và điểm số. Nhưng bây giờ, nhiều người chỉ mong một điều giản dị hơn rất nhiều: con mình đi học rồi có thể bình an trở về nhà.

Vụ việc nữ sinh V.N.K. bị nhóm bạn hành hung trong trường học những ngày qua khiến dư luận đau lòng cũng bởi như vậy.

Đoạn clip do một tài khoản mạng xã hội đăng tải cho thấy K. bị nhóm học sinh túm tóc, tát liên tiếp vào mặt trong nhà vệ sinh. Điều khiến người ta lạnh người không chỉ là sự dã man của những cú đánh, mà còn là thái độ thản nhiên của những người đứng xung quanh và việc toàn bộ sự việc còn bị quay lại rồi phát tán lên mạng xã hội như một trò vui.

New Project 42 2
Hình ảnh K bị bạn túm tóc và bị đánh nhiều cái vào mặt, toàn thân.

Theo điều tra ban đầu, chiều 19/5, tại khu vực tầng 8 nhà đa năng Trường Cao đẳng nghề Việt – Xô số 1. Theo lời kể của Thầy Hiệu Trưởng, chỉ vì K là ban cán sự lớp, thường xuyên ghi lại lỗi vi phạm của các bạn, nên em đã trở thành mục tiêu bị ghét bỏ và đánh hội đồng. Một đứa trẻ làm điều mình nghĩ là đúng, cuối cùng lại bị cô lập và tổn thương.

Nhưng điều đau lòng hơn cả là đây không phải lần đầu K bị bạo lực.

Ngồi bên giường bệnh của con gái ở Bệnh viện Việt Đức, chị Hà Diệu Linh gần như không thể nói trọn câu vì đau xót. Chị kể, nhiều lần trước đó, K. đi học về với cơ thể đầy vết bầm tím, đau nhức khắp người, không ăn uống được. Khi mẹ hỏi, em chỉ cúi đầu nói mình “bị ngã cầu thang”.

Cho đến khi đoạn clip lan truyền trên mạng, gia đình mới biết suốt thời gian qua con gái mình đã sống trong sợ hãi.

Em K kể rằng các bạn từng kéo em vào nhà vệ sinh hoặc khu vực vắng trong trường để đánh đập suốt gần 30 phút. Sau mỗi lần như vậy, em trở về nhà với đôi chân tập tễnh, quần áo lấm lem, rồi tìm đủ lý do để xin nghỉ học vì quá sợ hãi. 

Điều khiến người ta nghẹn lòng là K. chưa từng dám phản kháng. Không phải vì em yếu đuối, mà vì em đã bị đe dọa đến mức tuyệt vọng. Các bạn nói nếu kể với gia đình hay thầy cô, em sẽ tiếp tục bị đánh, thậm chí bị “giết”.

Có những đứa trẻ bị bạo lực học đường không khóc trước mặt ai cả. Các em học cách im lặng để tồn tại.

Nhưng sự im lặng ấy thực ra là một lời cầu cứu. Chị Linh nhớ lại, có lần con gái đi học về rồi ngồi lặng trong phòng, không xuống ăn cơm. Khi em trai hỏi, K. chỉ buột miệng nói: “Hôm nay tao no đòn rồi, tao không ăn cơm nữa.”

Cả nhà lúc đó nghĩ em chỉ nói đùa. Bây giờ nhớ lại, người mẹ chỉ biết ôm mặt khóc.

Không ai có thể tưởng tượng một đứa trẻ đã phải chịu tổn thương đến mức nào mới có thể nói ra câu ấy bằng giọng bình thản như vậy.

Điều đau đớn hơn nữa là K. vốn có tiền sử chấn thương nặng. Em từng bị gãy xương đùi khi học lớp 9, chân vẫn còn đinh cố định chưa tháo. Thế nhưng dù biết điều đó, nhóm học sinh vẫn liên tục đánh mạnh vào những vùng đang tổn thương trên cơ thể em.

Sau trận đòn gần nhất, K. ngất xỉu tại chỗ. Nhưng ngay cả khi ấy, em vẫn bị ép phải nói với thầy cô rằng mình bị ngã cầu thang. Một đứa trẻ bị đánh đến ngất đi nhưng vẫn không dám nói ra sự thật – đó là điều khiến người lớn phải đau lòng nhất.

Hiện tại, K. đang điều trị với nhiều chấn thương ở đầu, cổ và toàn thân. Nhưng có lẽ, những vết thương thể xác rồi sẽ dần hồi phục. Điều đáng sợ hơn là những tổn thương tâm lý mà em phải mang theo sau này.

Bạo lực học đường không chỉ gây đau đớn trong khoảnh khắc bị đánh. Nó có thể trở thành nỗi ám ảnh kéo dài nhiều năm.

Có những người trưởng thành hơn mười năm vẫn không thể quên quãng thời gian bị bắt nạt. Họ vẫn sợ gặp lại những con đường cũ, những kiểu người giống kẻ từng làm tổn thương mình. Chỉ một ký ức bất chợt cũng đủ khiến nỗi đau ùa về nguyên vẹn.

Bởi vậy, nhiều chuyên gia tâm lý cho rằng điều đáng sợ nhất của bạo lực học đường là nó phá hủy cảm giác an toàn của một đứa trẻ.

Các em bắt đầu sống trong trạng thái lo âu thường trực, giật mình vì những tiếng động mạnh, sợ phải đến lớp, sợ ánh nhìn của bạn bè. Có em mất ngủ kéo dài, thường xuyên gặp ác mộng, dần thu mình và nghĩ rằng bản thân không xứng đáng được yêu thương.

Nhiều đứa trẻ không gục ngã vì một trận đòn, mà gục ngã vì cảm giác không ai đứng về phía mình.

New Project 39 1
Mẹ K đau lòng khi nhìn thấy con gái bị thương nặng nằm trên giường bệnh.

Trong câu chuyện của K., có lẽ điều khiến người ta xót xa nhất chính là giọt nước mắt muộn màng của người mẹ và người bà. Bà ngoại em kể rằng khi nhìn thấy đoạn clip cháu mình bị đánh trên mạng xã hội, bà đã ngất lịm. “Từ nhỏ nó yếu, tôi chăm bẵm từng li từng tý. Nhìn bọn nó đánh con bé như vậy, tôi không chịu nổi…” Còn người mẹ thì day dứt vì đã không nhận ra sớm hơn những dấu hiệu bất thường của con.

Nhưng thực ra, rất nhiều bậc cha mẹ ngoài kia cũng giống chị. Giữa bộn bề cuộc sống, đôi khi người lớn mải lo cho con ăn đủ, học giỏi mà quên mất điều quan trọng nhất: con có đang thực sự ổn hay không.

Bởi vậy, để ngăn chặn bạo lực học đường, điều đầu tiên không chỉ là xử phạt. Điều quan trọng hơn là phải để trẻ cảm thấy mình luôn có nơi để quay về.

Gia đình phải là nơi con dám kể ra nỗi sợ hãi của mình mà không bị xem nhẹ. Nhà trường phải là nơi đủ quan tâm để nhận ra những thay đổi bất thường của học sinh. Và xã hội cũng cần thôi vô cảm trước những tổn thương của trẻ nhỏ.

Với những học sinh tham gia đánh bạn, pháp luật đã vào cuộc. Hai học sinh liên quan đã bị khởi tố để điều tra hành vi “Gây rối trật tự công cộng”. Đó là cái giá cho hành vi bạo lực mà các em gây ra.

Nhưng những tổn thương trong lòng của K và bao đứa trẻ ngoài kia vẫn đang là nạn nhân của bạo lực học đường, sẽ cần bao lâu mới có thể chữa lành? được đến trường trong sự bình yên?

Tiểu Hoa biên tập

 

New Project 48 1

 

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi