Câu Chuyện Cuộc Đời

Trường học hay nỗi sợ? Nam sinh lớp 8 treo cổ trong tuyệt vọng, sau khoảng thời gian dài bị bạo lực học đường

Trường học hay nỗi sợ? Nam sinh lớp 8 treo cổ trong tuyệt vọng, sau khoảng thời gian dài bị bạo lực học đường

Có một điều rất đau lòng đang diễn ra trong nhiều trường học hôm nay. Nơi từng được xem là mái trường của tuổi thơ, nơi đáng lẽ phải chứa đựng tiếng cười, sự hồn nhiên và những ước mơ đầu đời, lại đang dần trở thành nỗi ám ảnh đối với học sinh.

Nhiều em bây giờ không còn sợ điểm kém như trước nữa. Điều khiến các em lo lắng là cảm giác bất an mỗi khi bước vào trường học. Chỉ cần nghe điện thoại rung lên, nhìn thấy một nhóm bạn đứng ở cuối hành lang hay phải đi một mình qua khu vực vắng người trong trường cũng đủ khiến nhiều em căng thẳng và sợ hãi. 

Có những đứa trẻ mỗi sáng thức dậy đều phải lấy hết can đảm mới dám đi học.

Những ngày gần đây, liên tiếp các vụ bạo lực học đường khiến dư luận bàng hoàng. Tại Lâm Đồng, em Đ.M.H., học sinh lớp 8A3 của Trường THCS Nguyễn Du, được gia đình cho rằng đã bị bạo lực học đường trong thời gian dài. Em bị ép phải đưa tiền mỗi ngày, nếu không có sẽ bị đánh đập và tiếp tục bị gây áp lực vào hôm sau. 

Một đứa trẻ lớp 8 đã phải đi nhặt ve chai để có tiền “nộp” cho chính bạn học của mình. Sau khoảng thời gian chịu đựng kéo dài, em đã treo cổ tự tử trong tuyệt vọng.

New Project 113
Hình ảnh: Sau khoảng thời gian chịu đựng kéo dài, em đã treo cổ tự tử trong tuyệt vọng.

Còn tại Đắk Lắk, nữ sinh H.A.V., học sinh lớp 6 của Trường THCS Trần Quang Diệu, bị một nhóm thiếu niên gồm cả nam lẫn nữ đánh hội đồng gần khu vực Trường THPT Cao Bá Quát chỉ vì bị nghi “cướp người yêu”. 

Em bị đánh vào đầu, mặt và lưng, bị bắt quỳ xin lỗi, bò dưới đất rồi lau chân cho người khác. Sau sự việc, nữ sinh rơi vào trạng thái hoảng loạn tinh thần và không dám kể hết mọi chuyện vì lo sợ tiếp tục bị trả thù.

Nhiều người từng hỏi vì sao chỉ vì bị bắt nạt mà các em lại nghĩ đến cái chết. Nhưng thật ra không có đứa trẻ nào muốn chết cả. Điều các em muốn chỉ là thoát khỏi cảm giác phải sống trong trạng thái thấp thỏm, không biết hôm nay mình sẽ tiếp tục bị làm nhục hay tổn thương như thế nào.

Có những em đi học nhưng trong lòng luôn cảm thấy mình đang bước vào một nơi nguy hiểm thay vì lớp học. Các em cố gắng cười để không ai nhận ra mình đang sợ hãi. Có em về đến nhà vẫn nói “con ổn”, nhưng đêm xuống lại âm thầm khóc một mình. 

Có em mất ngủ, thu mình, dần tự ghét bản thân và nghĩ rằng có lẽ mình đáng bị đối xử như vậy, và em nghĩ rằng nếu mình biến mất thì mọi đau đớn sẽ chấm dứt.

Thật ra, không chỉ những học sinh trực tiếp bị bạo lực mới chịu tổn thương. Ngay cả những em chứng kiến cảnh bạn mình bị đánh đập hay làm nhục cũng đang mang trong lòng nỗi sợ rất lớn. 

Có em đứng nhìn bạn bị đánh nhưng không dám can ngăn vì sợ ngày mai người bị nhắm đến sẽ là mình. Có em chỉ biết im lặng cúi đầu giữa đám đông không phải vì vô cảm, mà vì chính các em cũng đang hoảng sợ. Nỗi sợ ấy lan dần trong lớp học, khiến nhiều em sống dè chừng, khép kín và mất đi cảm giác an toàn. 

Tuổi học trò đáng lẽ phải là quãng thời gian vô tư nhất của đời người, nhưng với các em, đó lại là những tháng ngày đầy ám ảnh. 

Điều đáng lo ngại nhất của bạo lực học đường không chỉ nằm ở những vết thương trên cơ thể hay vài lời xúc phạm nhất thời, mà ở việc nó âm thầm bào mòn lòng trắc ẩn, sự tử tế và cảm giác đúng sai trong tâm hồn của các em.

Một đứa trẻ lớn lên trong sợ hãi, bị làm nhục hoặc tổn thương tâm lý kéo dài sẽ rất khó giữ được cảm giác an toàn với thế giới xung quanh. Các em dần trở nên khép kín, mất niềm tin vào con người và luôn sống trong tâm thế phòng vệ. Có em trở nên nhút nhát, tự ti, sợ giao tiếp và mang theo cảm giác yếu đuối suốt cả cuộc đời.

Còn những đứa trẻ đã quen với việc dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề. Ban đầu có thể chỉ là một lời trêu chọc hay một cú đánh để thể hiện bản thân, nhưng nếu không được ngăn chặn và định hướng kịp thời, các em rất dễ hình thành tâm lý coi thường nỗi đau của người khác, thậm chí xem việc làm nhục hay hành hung bạn bè như một cách để khẳng định vị trí của mình.

Và đến lúc đó, bạo lực học đường không còn là những xích mích tuổi học trò nữa, mà trở thành vấn đề về nhân cách và sự lệch lạc trong tâm lý. 

Không có người mẹ nào chịu nổi cảm giác nhìn con mình ngày càng ít nói mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Không có người cha nào không đau khi biết con mình từng bị đánh đập, làm nhục suốt thời gian dài nhưng vẫn âm thầm chịu đựng một mình.

Họ tự hỏi vì sao mình không nhận ra sớm hơn, vì sao mình quá bận rộn mà quên mất việc hỏi con hôm nay có vui không. Không ai sinh con ra và mong một ngày con mình trở thành người đánh bạn, làm nhục bạn hay khiến người khác tuyệt vọng.

Vậy nguyên nhân nằm ở đâu? Có phải trẻ con hôm nay quá ngỗ ngược?

New Project 19 3
Hình ảnh: học sinh lớp 6 của Trường THCS Trần Quang Diệu, bị một nhóm thiếu niên gồm cả nam lẫn nữ đánh hội đồng

Thật ra, không một đứa trẻ nào sinh ra đã muốn làm tổn thương người khác. Bạo lực học đường không chỉ là vấn đề của riêng học sinh, mà còn phản chiếu những khoảng trống từ gia đình, nhà trường và cả xã hội. Có những đứa trẻ lớn lên trong tiếng quát mắng, trong áp lực thành tích và cảm giác không được lắng nghe.

Có em từ nhỏ đã chứng kiến bạo lực trong chính gia đình mình nên dần học cách dùng nóng giận để giải quyết vấn đề. Có em sống cô độc, thiếu sự quan tâm rồi tìm cảm giác được công nhận bằng cách bắt nạt người yếu thế hơn.

Trong khi đó, nhiều nhà trường vẫn nặng về thành tích mà nhẹ đi sức khỏe tinh thần của học sinh. Có những lời cầu cứu đã xuất hiện từ rất sớm nhưng không được lắng nghe đúng cách hoặc phớt lờ đi. 

Người lớn thường dạy trẻ phải học giỏi, nhưng lại quên dạy các em cách đối diện cảm xúc, cách yêu thương và bảo vệ nhau. Đến khi bi kịch xảy ra, tất cả mới giật mình nhìn lại thì quá muộn.

Bạo lực học đường không chỉ để lại thương tích trên cơ thể. Nó có thể phá hủy lòng tự trọng, niềm tin và cả tuổi thơ của một con người. Nếu người lớn vẫn tiếp tục xem đó chỉ là “chuyện trẻ con”, sẽ còn nhiều đứa trẻ khác lớn lên trong sợ hãi, trầm cảm và cô độc.

Bởi điều một đứa trẻ cần nhất chưa bao giờ là những điểm số hay tiền bạc, mà là một người thật sự nhìn thấy nỗi đau của các em và nói rằng: “Con không phải chịu đựng chuyện này một mình.”

 Tiểu Hoa biên tập

New Project 55 1

 

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi