Có những người sinh ra đã ở vạch đích, còn chúng ta có khi đi cả đời vẫn chưa chạm tới vạch xuất phát của họ

Có lẽ bạn đã nghe rất nhiều về việc “sống với lòng biết ơn”. Nhưng giữa cuộc sống đầy áp lực và so sánh ngày nay, đôi khi con người lại quên mất điều đó. Chúng ta dễ nhìn lên người khác để thấy bản thân còn thiếu, còn kém, còn chưa đủ. Rồi cứ thế, hết lần này đến lần khác, tự đẩy mình vào một cuộc chạy đua không có điểm dừng.
Cho đến một lúc nào đó ngoảnh đầu nhìn lại, mới nhận ra: “Mỗi người vốn dĩ đã có một con đường rất khác nhau ngay từ đầu.” Có người sinh ra đã ở gần vạch đích, có người phải mất cả tuổi trẻ chỉ để chạm được đến nơi vốn là “vạch xuất phát” của người khác.
Có một câu chuyện khiến rất nhiều người suy ngẫm.
Một người cha kể rằng sau khi con trai đi thi đấu bóng đá và đạt được một chút thành tích, anh muốn thưởng cho con một bữa ăn thật ngon. Cậu bé hí hửng hỏi bạn bè rồi chọn một nhà hàng beef steak khá nổi tiếng gần nhà.
Cả gia đình ăn uống vui vẻ cho đến lúc tính tiền, người vợ nhìn hóa đơn rồi buột miệng: “Lâu rồi quay lại mà vẫn thấy đắt thật.”
Người chồng chỉ cười trừ. Nghĩ bụng thôi thì lâu lâu mới có một bữa cho con vui.
Nhưng ngay lúc đó, cậu con trai lại vô tư nói một câu: “Vậy mà bạn ấy tuần nào cũng ăn ở đây.”
Rồi cậu bé kể tiếp về những chuyến du lịch nước ngoài, những lần đi xem concert, xem đua xe F1, những kỳ nghỉ dài ngày của người bạn ấy.
Người cha nghe xong chỉ biết cười gượng: “Nhà người ta khác, nhà mình khác con à.”
Đó có lẽ là cảm giác mà rất nhiều người trưởng thành từng trải qua. Cái cảm giác mình đã nỗ lực suốt nửa đời người, vậy mà vẫn chưa chạm tới được điểm khởi đầu của một người khác.
Người cha ấy năm nay đã 43 tuổi. Anh nói một câu khiến nhiều người chạnh lòng: “Tôi sinh ra ở vạch đích đối với một ai đó. Nhưng 43 năm sau, tôi vẫn chưa chạm tới được vạch xuất phát của một cô bé 17 tuổi học cùng trường với con trai mình.”

Nghe thì buồn thật, nhưng cuộc đời vốn là như vậy. Có những khoảng cách không phải cứ cố gắng là san bằng được ngay. Có những điều được quyết định từ hoàn cảnh gia đình, môi trường sống, điều kiện giáo dục, các mối quan hệ… ngay từ khi một con người vừa sinh ra.
Vậy nên, điều đau khổ nhất không phải là mình thua kém người khác, mà là cứ mãi lấy cuộc đời của mình đi so với cuộc đời của họ.
Bạn có thể là vạch đích của người này, nhưng lại chỉ là vạch xuất phát của người khác. Và cũng sẽ luôn có ai đó nhìn bạn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, trong khi bạn vẫn đang âm thầm tự ti về chính mình.
Cho nên thay vì ganh tị, oán trách hay tự dằn vặt bản thân vì không có được cuộc sống như người khác, có lẽ điều cần học đầu tiên là biết nhìn lại những gì mình đang có.
Lòng biết ơn thật ra không phải là ép mình phải hài lòng với mọi thứ, mà là hiểu rằng: cuộc đời mỗi người vốn không giống nhau, nên hạnh phúc cũng không thể đem ra cân đo bằng cùng một tiêu chuẩn.
Điều đáng quý trong câu chuyện ấy không nằm ở việc người cha kia nhận ra mình chưa giàu bằng người khác. Mà nằm ở chỗ anh chọn học hỏi thay vì ganh tị.
Anh kể rằng mình thường nói với con trai: “Thay vì đố kỵ với những bạn giàu có hơn, hãy chủ động kết bạn với họ. Hãy nhìn xem cha mẹ họ sống ra sao, giáo dục con cái như thế nào, tổ chức gia đình ra làm sao.”
Và rồi từ chính những điều quan sát được, gia đình anh bắt đầu thay đổi.
Con trai anh có một người bạn xuất thân từ gia đình rất giàu có. Bố là doanh nhân nổi tiếng, các anh chị em đều học giỏi và chơi thể thao xuất sắc. Cậu bé ấy còn là thành viên đội tuyển quốc gia.
Nhưng điều khiến người cha này ấn tượng nhất không phải tiền bạc, mà là việc dù bận rộn đến đâu, bố mẹ của cậu bé ấy vẫn luôn có mặt trên khán đài trong mỗi trận đấu để cổ vũ con. Không chỉ có bố mẹ, mà cả ông bà cũng đi cùng.
Điều đó khiến vợ chồng anh suy nghĩ rất nhiều. Từ đó trở đi, dù bận thế nào, họ cũng cố gắng sắp xếp thời gian để đi xem các con thi đấu thể thao. Có lần cô con gái 9 tuổi đi thi điền kinh, đứng dưới sân là cả một hàng dài người thân: ba mẹ, ông bà, bác hai… cùng reo hò cổ vũ.

Có thể gia đình họ chưa giàu lên thêm được bao nhiêu, nhưng đổi lại, họ có những ký ức rất đẹp bên nhau. Đó cũng là lúc người ta nhận ra: có những giá trị không nằm ở số tiền mình có, mà nằm ở việc mình hiện diện trong cuộc đời của nhau như thế nào.
Thật ra, lòng biết ơn hay việc tạo ra giá trị cho cuộc sống, bản chất đều bắt đầu từ việc biết nghĩ cho người khác trước tiên.
Giống như câu chuyện “ăn khế trả vàng” mà ông bà ta vẫn kể từ nhỏ. Một quả khế nhưng được trả bằng cả túi vàng ba gang. Điều đó cho thấy trong quan niệm của người xưa, một sự giúp đỡ chân thành là thứ vô cùng nặng nghĩa.
Ông bà ta cũng có câu: “Của cho là của nợ.”
Ý không phải để khiến con người sống áp lực với việc mang ơn. Mà để nhắc rằng: khi ai đó dang tay giúp mình lúc khó khăn, cái mình nhận được không chỉ là vật chất, mà còn là sự cứu vớt, là tình người, là cơ hội để mình bước tiếp qua một giai đoạn khốn khó của cuộc đời.
Vì thế, người biết ơn thường là người sống rất sâu sắc.
Họ không chỉ nghĩ cho bản thân mình, họ hiểu rằng cuộc đời này, không ai có thể sống hoàn toàn một mình mà trưởng thành được.
Chúng ta lớn lên nhờ rất nhiều bàn tay âm thầm phía sau: cha mẹ, thầy cô, bạn bè, những người từng giúp mình một lời động viên, một bữa cơm, một cơ hội, hay đơn giản chỉ là một chút tử tế vào lúc mình tuyệt vọng nhất.
Nên có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là mình đang đứng ở vạch xuất phát hay vạch đích, mà là trên hành trình của mình, ta có còn biết trân trọng cuộc sống hay không. Có còn biết nhìn vào bên trong mình thay vì mãi chạy theo cuộc đời của người khác hay không.
Bởi nếu cứ sống để so sánh, con người sẽ mãi thấy mình thiếu thốn. Nhưng nếu biết nhìn lại những gì mình đang có, biết yêu thương, biết biết ơn và biết tạo ra giá trị cho người khác, thì ngay cả một cuộc đời bình thường cũng có thể trở nên rất đáng sống.
Tú Uyên biên tập
Xem thêm
Theo vandieuhay
