Câu Chuyện Cuộc ĐờiSức khỏe

Khi ngủ, vì sao thường thức giấc vào lúc 3–4 giờ sáng?

Ông Lưu, 52 tuổi, gần đây rất phiền lòng: mỗi tối ngủ khá ngon, nhưng cứ đúng khoảng hơn 3 giờ sáng là tỉnh giấc, sau đó không thể ngủ lại. Ông đã thử uống sữa, đếm cừu, tắt đèn nằm nhắm mắt đến sáng… nhưng đều không có tác dụng.

Bạn bè nói: “Đó là gan đang thải độc, chứng tỏ gan của anh có vấn đề!” Nghĩ càng thấy sợ, ông vội đi bệnh viện kiểm tra. Kết quả chức năng gan hoàn toàn bình thường, nhưng bác sĩ lại hỏi: “Gần đây anh có phải chịu áp lực rất lớn không?”

Trải nghiệm của ông không phải là cá biệt. Nhiều người nhận ra rằng bản thân hoặc người thân thường tỉnh giấc vào một giờ cố định trong đêm, đặc biệt là khoảng 3–4 giờ sáng. Vì thế, đủ loại cách giải thích được lan truyền: “phổi hoạt động theo kinh mạch”, “gan thiếu huyết”, “độc tố tích tụ trong cơ thể”…

Nhưng bác sĩ thẳng thắn nói: việc tỉnh giấc vào khung giờ này, trong đa số trường hợp không liên quan đến việc cơ quan nội tạng “thải độc”, mà là biểu hiện tự nhiên của chu kỳ giấc ngủ, phản ứng căng thẳng hoặc sự thay đổi nhịp sinh học ngày đêm.

Tỉnh giấc lúc 3–4 giờ sáng là hiện tượng bình thường của cấu trúc giấc ngủ

Giấc ngủ ban đêm của con người không phải là ngủ một mạch đến sáng, mà gồm nhiều chu kỳ, mỗi chu kỳ kéo dài khoảng 90–120 phút, bao gồm ngủ nông, ngủ sâu và giấc ngủ REM (chuyển động mắt nhanh).

Khoảng 3–4 giờ sáng, đa số người bước vào chu kỳ thứ 3–4 của nửa đêm. Lúc này, thời gian ngủ sâu giảm rõ rệt, còn giấc ngủ REM tăng lên. Ở giai đoạn REM, não hoạt động gần giống khi thức, nên rất dễ bị đánh thức bởi các kích thích nhẹ (như ánh sáng, âm thanh, buồn tiểu).

Đối với người trẻ, những lần “tỉnh nhẹ” này thường chỉ vài giây là ngủ lại, thậm chí không nhận ra. Nhưng khi tuổi tăng, đặc biệt sau 40 tuổi, tính liên tục của giấc ngủ giảm, khả năng ngủ lại sau khi tỉnh cũng yếu đi, nên dễ bị “kẹt” ở trạng thái tỉnh.

Nghiên cứu cho thấy, ở người trên 50 tuổi, hơn 40% từng trải qua tình trạng thức giấc sớm vào ban đêm, chủ yếu rơi vào khoảng 3–5 giờ sáng — đây không phải là dấu hiệu bệnh, mà là một phần của quá trình lão hóa sinh lý của giấc ngủ.

Ngoài ra, nhiệt độ cơ thể đạt mức thấp nhất vào khoảng 4 giờ sáng, sau đó bắt đầu tăng dần, cơ thể chuyển từ “chế độ phục hồi” sang “chuẩn bị thức dậy”. Sự thay đổi này cũng khiến con người dễ tỉnh giấc hơn.

Vì vậy, nếu thỉnh thoảng tỉnh lúc 3–4 giờ sáng rồi nhanh chóng ngủ lại, đó là hiện tượng bình thường, không cần lo lắng quá mức.

8 3
Nếu thỉnh thoảng tỉnh lúc 3–4 giờ sáng rồi nhanh chóng ngủ lại, đó là hiện tượng bình thường, không cần lo lắng quá mức. Ảnh internet.

Điều thực sự cần chú ý là “tỉnh rồi không ngủ lại được”

Nếu chỉ mở mắt thoáng qua rồi ngủ lại thì không đáng lo. Nhưng nếu thường xuyên tỉnh vào giờ cố định, sau đó tỉnh táo lâu, kèm theo lo âu hoặc mệt mỏi, thì có thể là dấu hiệu vấn đề tiềm ẩn.

Trong đó, phổ biến nhất là áp lực tâm lý và biến động cảm xúc.

Nghiên cứu thần kinh học hiện đại cho thấy, khoảng 3–5 giờ sáng là thời điểm hormone cortisol (hormone căng thẳng) bắt đầu tăng. Nếu ban ngày thường xuyên căng thẳng, lo âu hoặc trầm cảm, hệ thống cảnh giác của não sẽ kích hoạt sớm, khiến bạn “bị đánh thức” trước khi cortisol tăng tự nhiên.

Nhiều người bị trầm cảm có biểu hiện “mất ngủ kiểu thức sớm” — thức dậy sớm hơn bình thường hơn 2 giờ và không ngủ lại được.

Ngoài ra, biến động đường huyết cũng có thể liên quan. Ăn tối quá ít, ăn quá sớm hoặc ở giai đoạn tiền tiểu đường có thể khiến nửa đêm bị hạ đường huyết nhẹ, kích thích tiết adrenaline, gây hồi hộp, đổ mồ hôi và giật mình tỉnh giấc.

Bên cạnh đó, các vấn đề sinh lý như:

Ngưng thở khi ngủ

Phì đại tuyến tiền liệt (đi tiểu đêm nhiều)

Bốc hỏa thời kỳ mãn kinh

… cũng có thể làm gián đoạn giấc ngủ.

5 4
Điều thực sự cần chú ý là “tỉnh rồi không ngủ lại được”. Ảnh internet.

Làm sao biết có cần can thiệp hay không?

Khi gặp tình trạng thức giấc sớm, không cần vội uống thuốc hay bồi bổ, hãy tự hỏi 3 câu:

Sau khi tỉnh có cảm thấy đau khổ, lo âu không?

Ban ngày có thiếu năng lượng, giảm tập trung không?

Tình trạng này kéo dài hơn 2–3 tuần chưa?

Nếu phần lớn câu trả lời là “không”, thì khả năng cao chỉ là hiện tượng phân mảnh giấc ngủ lành tính, chỉ cần điều chỉnh lối sống.

Nhưng nếu chức năng ban ngày bị ảnh hưởng rõ rệt (giảm hiệu suất làm việc, tâm trạng kém, buồn ngủ khi lái xe…), thì nên đi khám.

Bác sĩ thường sẽ:

Kiểm tra chức năng tuyến giáp, đường huyết lúc đói, gan thận

Hỏi về thuốc đang dùng (một số thuốc huyết áp, hormone ảnh hưởng giấc ngủ)

Khi cần, làm đo giấc ngủ để loại trừ ngưng thở

Nếu cơ thể bình thường, thì trọng tâm sẽ là đánh giá tâm lý — áp lực, lo âu, trầm cảm kéo dài thường là nguyên nhân chính.

Lưu ý:

Không nên tự ý dùng thuốc ngủ hoặc thực phẩm “dưỡng gan trợ ngủ”. Thuốc ngủ có thể che giấu vấn đề, còn thuốc đông y nếu dùng không đúng chứng có thể làm nặng thêm.

Giải pháp thực sự là tìm đúng nguyên nhân, không phải chỉ dập triệu chứng.

Cải thiện tình trạng thức sớm: bắt đầu từ điều chỉnh nhịp sinh học và giảm áp lực

Với trường hợp không do bệnh lý, các cách sau đã được chứng minh hiệu quả:

Cố định giờ thức dậy: dù có tỉnh lúc 3 giờ sáng, vẫn nên dậy theo giờ quen, tránh ngủ bù ban ngày để ổn định đồng hồ sinh học

Vận động nhẹ buổi chiều tối: đi bộ nhanh, yoga giúp ngủ sâu hơn, nhưng tránh vận động mạnh trước giờ ngủ 3 tiếng

Quản lý suy nghĩ trước khi ngủ: tránh điện thoại 1 giờ trước ngủ, có thể viết ra “danh sách lo lắng” để giảm suy nghĩ lặp lại ban đêm

Tạo môi trường tối: dùng rèm chắn sáng, bịt mắt, tránh ánh sáng sớm kích hoạt đồng hồ sinh học

Ăn tối vừa phải: không quá đói cũng không quá no; nên bổ sung tinh bột phức (yến mạch, bánh mì nguyên cám) để ổn định đường huyết

Điều trị theo Đông y có thể hỗ trợ, nhưng cần có bác sĩ hướng dẫn. Ví dụ:

Gan uất hóa hỏa: dùng bài Đan chi tiêu dao tán gia giảm

Tâm tỳ hư: dùng bài Quy tỳ thang

Quan trọng là biện chứng đúng, không phải tùy tiện “bổ gan”.

Khai Tâm biên dịch
Theo aboluowang
Theo vandieuhay

Gửi phản hồi