Kế Tử Huấn – người đàn ông sống 300 năm
Kế Tử Huấn là người nước Tề. Khi còn trẻ, ông từng làm quan trong châu quận, được tiến cử làm Hiếu Liêm, sau đó giữ chức Lang Trung. Ông cũng từng theo quân, làm đến chức Phò Mã Đô Úy. Không ai biết ông có đạo thuật.
Ở quê nhà, ông chỉ sống bằng chữ “tín” và “nhượng”, đối đãi với mọi người thật thà, khiêm tốn. Như vậy hơn ba trăm năm trôi qua, dung mạo ông vẫn trẻ trung, không hề già đi. Mọi người thấy lạ, có người tò mò theo dõi, nhưng không thấy ông uống thuốc trường sinh hay dùng thứ gì đặc biệt.
Ông thích sống thanh tịnh, thường ngồi một mình đọc sách Dịch Kinh, thỉnh thoảng viết vài bài văn ngắn, đều có ý nghĩa sâu sắc.
Một lần, ông thấy nhà bên cạnh có đứa bé sơ sinh, bèn xin người ta cho ôm. Không may ông bị trượt tay, đứa bé rơi xuống đất chết ngay. Nhà hàng xóm vốn rất kính trọng Tử Huấn, nên không dám lộ vẻ buồn đau, chỉ lặng lẽ chôn đứa bé.
Hơn hai mươi ngày sau, Tử Huấn đến thăm và hỏi: “Các vị còn nhớ đứa bé không?”
Người hàng xóm đáp: “Số phận đứa nhỏ đã định, chắc không nên sống lâu. Nó chết đã nhiều ngày, chúng tôi cũng không còn nhớ nữa.”
Tử Huấn bèn đi ra ngoài một lát, rồi ôm đứa bé trở lại nhà. Gia đình kinh ngạc, không dám nhận, nói: “Đó là con chúng tôi đã chết rồi.”
Tử Huấn mỉm cười: “Cứ nhận đi, đừng sợ. Đây chính là con các vị mà.”
Đứa bé nhận ra mẹ, nhìn thấy liền cười vui vẻ, giơ tay đòi mẹ bế. Vợ chồng người hàng xóm vừa mừng vừa nghi ngờ. Sau khi Tử Huấn ra về, họ đào chỗ chôn cũ lên xem. Trong quan tài chỉ còn một đứa bé bằng đất nặn, dài khoảng sáu bảy tấc. Còn đứa bé được mang về thì lớn lên khỏe mạnh bình thường.
Những người già tóc bạc trắng, râu tóc bạc phơ, chỉ cần ngồi nói chuyện với Tử Huấn một buổi tối, sáng hôm sau thức dậy, tóc râu đều đen trở lại như thời trẻ. Tin tức lan đến kinh sư. Các quan lại quyền quý nghe danh, ai cũng muốn gặp ông, nhưng không có cách nào mời được.
Có một chàng trai trẻ sống gần nhà Tử Huấn, đang học ở Thái Học (trường đại học thời xưa). Các quý nhân bèn gọi cậu ta đến và nói: “Ngươi chăm chỉ học hành để mong giàu sang. Nếu ngươi mời được Kế Tử Huấn đến đây, ngươi sẽ không cần vất vả mà vẫn có được quan chức cao.”
Chàng trai nhận lời. Về nhà, cậu ta hầu hạ Tử Huấn rất chu đáo, quét dọn, phục vụ bên cạnh suốt mấy trăm ngày. Tử Huấn biết ý, hỏi: “Ngươi không phải là người học đạo, sao lại chăm sóc ta chăm chỉ như vậy?”
Chàng trai còn định giấu, Tử Huấn nói thẳng: “Sao ngươi không nói thật? Ta đã biết hết ý ngươi rồi. Các quý nhân muốn gặp ta. Ta đâu nỡ vì một chuyến đi mà làm ngươi mất cơ hội thăng quan tiến chức. Ngươi hãy về kinh sư trước đi, đến ngày nào đó ta sẽ đến.”
Chàng trai mừng rỡ, lập tức về kinh báo tin. Đến ngày hẹn, Tử Huấn chưa xuất phát, thì cha mẹ chàng trai đến thăm ông. Tử Huấn nói: “Các vị lo ta quên, sợ con trai các vị mất tín dụng với quý nhân phải không? Ta ăn xong là khởi hành ngay.”

Chỉ trong nửa ngày, ông đã đi được hai nghìn dặm. Khi đến nơi, chàng trai vội ra đón. Tử Huấn hỏi: “Ai muốn gặp ta?”
Chàng trai đáp: “Muốn gặp tiên sinh rất nhiều, nhưng không dám làm phiền tiên sinh đến tận nơi. Họ bảo khi tiên sinh đến, họ sẽ tự đến.”
Tử Huấn cười: “Ta đi nghìn dặm còn không mệt, há lại tiếc vài bước chân sao? Ngươi hãy bảo những người muốn gặp ta, hôm nay ai nấy ở nhà, không tiếp khách. Ngày mai ta sẽ đến từng nhà thăm.”
Chàng trai truyền lời lại. Hai mươi ba nhà quyền quý đều dọn dẹp sạch sẽ, không tiếp khách.
Đúng hẹn, Kế Tử Huấn quả nhiên đến. Kỳ lạ thay, hai mươi ba nhà đều có một Kế Tử Huấn xuất hiện cùng lúc. Mỗi người đều tưởng ông đến nhà mình trước. Sáng hôm sau lên triều, mọi người hỏi nhau: “Tử Huấn đến nhà ngươi lúc mấy giờ?” Hai mươi ba người đều nói cùng một lúc, trang phục và dung mạo hoàn toàn giống nhau, chỉ khác mỗi câu nói là tùy theo ý của chủ nhà mà trả lời.
Kinh sư kinh ngạc, xôn xao bàn tán về thần thông biến hóa của ông.
Các quý nhân đều muốn đến thăm Tử Huấn. Ông bảo chàng trai: “Họ cho rằng ta có đồng tử kép, tám màu mắt, nên mới muốn gặp. Giờ họ đã thấy ta rồi. Ta cũng chẳng có gì để bàn đạo với họ. Ta đi đây.”
Vừa bước ra cửa, các quý nhân đã kéo đến đông nghịt, xe ngựa chật kín đường. Chàng trai vội nói: “Ông vừa đi khỏi, người cưỡi con la trên con đường phía đông kia chính là ông.”
Mọi người lập tức thúc ngựa đuổi theo. Đuổi suốt nửa ngày, khoảng cách lúc nào cũng cách chừng một dặm, mãi không tài nào bắt kịp. Cuối cùng họ đành bỏ cuộc quay về.
Tử Huấn đến nhà ông Trần Công, nói: “Ngày mai giữa trưa ta sẽ rời đi.”
Trần Công hỏi: “Ông đi xa phải không?”
Ông đáp: “Ta sẽ không quay lại nữa.”
Trần Công tặng ông một chiếc áo đơn bằng vải gai. Đến giờ hẹn, Tử Huấn qua đời. Xác ông cứng đờ, hai tay chéo lên ngực, không duỗi ra được, cứng như sắt uốn. Trong quan tài tỏa ra mùi hương thơm lạ, lan tỏa khắp ngõ xóm.
Khi đưa tang, quan tài chưa kịp khiêng ra, bên trong bỗng vang lên tiếng sấm rền, ánh sáng chói lòa khắp nhà. Mọi người kinh hãi nằm sấp xuống đất một lúc lâu. Khi ngẩng lên, nắp quan tài đã vỡ tan, bay lên không trung. Trong quan tài không còn thi thể, chỉ còn lại một chiếc giày.
Một lát sau, trên đường cái vọng lại tiếng người ngựa, kèn sáo rộn ràng, hướng về phía đông mà đi, rồi mất hút.
Sau khi Tử Huấn ra đi, trên con đường ấy suốt mấy chục dặm, mùi hương thơm lạ vẫn còn thoang thoảng hơn trăm ngày mới tan.
Mỹ Mỹ biên dịch
Trích Thần Tiên Truyện
Xem thêm
Theo vandieuhay

