Tiếng máy may của cụ Màng, mảnh vải thừa và hơi ấm tuổi già
Ở một con hẻm nhỏ trên đường Lạc Long Quân, khu phố 3, phường 4, thành phố Tây Ninh, ai cũng biết đến cụ Tư Màng. Suốt hơn 40 năm, từ căn nhà nhỏ bé, tiếng máy may đều đặn vang lên mỗi ngày như một giai điệu quen thuộc của lòng thiện nguyện.
Dù tuổi cao, lưng đã còng, mái tóc bạc phơ, cụ Màng vẫn không cần kính lão, đôi bàn chân vẫn khỏe để đạp máy. Bà lặng lẽ thu mua từng mảnh vải thừa, ghép nối chúng một cách tỉ mỉ thành những tấm mền ấm áp. Bà rất minh mẫn, biết tính toán, lựa những tấm vài to để may không bị hao chỉ. Những chiếc mền đủ màu sắc, thơm tho sau khi giặt sạch và được gói gọn gàng, rồi cụ mang tặng cho những người nghèo, những đồng bào gặp hoạn nạn thiên tai.
Trước đây, khi còn khỏe mạnh, mỗi ngày cụ may được một đến hai tấm mền. Bây giờ sức yếu hơn, cụ phải mất hai đến ba ngày mới hoàn thành một chiếc, nhưng cụ vẫn kiên trì. Cụ mở radio nghe cải lương làm bạn, vừa đạp máy vừa mỉm cười. Khi không tự đi được vì đau ốm, cụ nhờ Hội Phụ nữ mang tặng hộ. Hàng ngàn chiếc mền đã được cụ gửi đi, sưởi ấm biết bao thân phận khó khăn trong những đêm đông giá buốt.

Câu chuyện của cụ Màng khiến ta suy ngẫm về tuổi già. Trong cuộc sống hàng ngày, khi bước vào giai đoạn xế chiều, ai cũng có thể đối mặt với sự trống trải và nhàn rỗi. Sức khỏe suy giảm là điều khó tránh khỏi, nhưng tinh thần và ý nghĩa sống thì hoàn toàn nằm trong chính tay chúng ta.
Có những cụ già khác, tuổi cao lại dần mất đi trí nhớ. Họ không còn nhận ra khuôn mặt người thân yêu. Đứa cháu trai đứng trước mặt cũng chỉ là một người lạ, dù ông vẫn còn nhớ như in những cái tên thuở ấu thơ của con cháu. Đứa cháu nhìn ông mà lòng đau như cắt, nước mắt lăn dài không kìm được. Khoảnh khắc ấy thật nghẹn ngào: người ông từng cõng trên vai, từng kể chuyện cổ tích cho nghe, giờ đây đã trở thành “người xa lạ”.
Không chỉ mất trí nhớ, nhiều cụ còn không thể tự chăm sóc bản thân. Ăn uống, vệ sinh, di chuyển… mọi sinh hoạt đều cần người khác lo lắng. Cuộc sống tuổi già của họ trôi qua trong sự cô đơn, phụ thuộc và nỗi buồn day dứt. Đó là nỗi đau thầm lặng mà rất nhiều gia đình đã và đang phải trải qua.
Thực tế ấy khiến chúng ta phải suy ngẫm: Cách chúng ta sống ở độ tuổi thanh niên và trung niên hôm nay sẽ trực tiếp quyết định chất lượng tuổi già mai sau.
Nhiều người trẻ và trung niên hiện nay đang vô tình chọn cho mình một tuổi già cô đơn và bệnh tật vì những thói quen xấu: làm việc quá sức, thức khuya dậy muộn, ít vận động, stress triền miên, dùng chất kích thích, ít dành thời gian cho gia đình và bản thân. Họ coi sức khỏe là thứ có thể “nợ” lại, coi việc rèn luyện thể chất và tinh thần là chuyện xa xỉ. Họ chạy theo tiền bạc, sự nghiệp, mạng xã hội, mà quên mất rằng não bộ và cơ thể cũng cần được chăm sóc, rèn luyện đều đặn như một chiếc máy.
Nếu hôm nay ta chỉ biết làm việc, ít đọc sách, ít giao tiếp, ít tập thể dục, ít nuôi dưỡng niềm vui và sở thích lành mạnh, thì khi về già, rất dễ rơi vào tình trạng trí nhớ suy giảm, cơ thể yếu đuối, tinh thần trống rỗng và dễ mắc các bệnh mãn tính.
Ngược lại, nếu từ bây giờ ta biết cân bằng cuộc sống, chăm sóc sức khỏe thể chất bằng cách tập luyện đều đặn, nuôi dưỡng sức khỏe tinh thần bằng cách giữ mối quan hệ tốt với gia đình, bạn bè, học hỏi điều mới, làm những việc có ý nghĩa… thì tuổi già sẽ trở nên nhẹ nhàng, minh mẫn và tràn đầy sức sống hơn.
Cùng là tuổi già, nhưng hai cách sống hoàn toàn khác nhau.
Cụ Màng chọn sống có ích, chọn lan tỏa hơi ấm đến với cộng đồng. Dù tay run, chân chậm, cụ vẫn tìm thấy niềm vui mỗi khi hoàn thành một tấm mền và biết rằng có người đang được sưởi ấm nhờ chính đôi bàn tay mình. Cụ không chỉ giữ được sức khỏe mà còn giữ được tâm hồn vui vẻ, tràn đầy ý nghĩa.
Ai rồi cũng sẽ già đi, nhưng già theo cách nào là do chính chúng ta lựa chọn ngay từ hôm nay.
Lựa chọn sao khi tóc bạc, lưng còng, ta vẫn có thể mỉm cười vì cuộc đời mình đã mang lại chút ấm áp cho đời. Hãy tìm một sở thích, một việc làm có ý nghĩa dù nhỏ bé để tuổi già không cô đơn, không trống rỗng mà tràn đầy niềm vui và tình yêu thương.
Mỹ Mỹ biên tập
Xem thêm
Theo vandieuhay

