Xây công viên 35 triệu USD chỉ vì con gái khuyết tật
Có người từng hỏi: Tình thương của con người rốt cuộc có thể tạo ra sức mạnh lớn đến mức nào? Đôi khi, câu trả lời không nằm trong những lý thuyết lớn lao, mà nằm trong một câu chuyện rất giản dị về tình cha con.
Câu chuyện ấy bắt đầu với Gordon Hartman, một doanh nhân sống tại bang Texas, Mỹ. Năm 2006, trong một chuyến nghỉ dưỡng cùng gia đình, ông nhìn thấy con gái mình là Morgan Hartman cố gắng làm quen với những đứa trẻ khác trong hồ bơi khách sạn.
Morgan là một cô bé có nhu cầu đặc biệt về nhận thức và thể chất. Cô bé mỉm cười rạng rỡ, vẫy tay gọi các bạn nhỏ chơi cùng. Nhưng khi Morgan tiến lại gần, những đứa trẻ kia lặng lẽ cầm bóng rời đi. Có thể các em chỉ đơn giản là không biết phải chơi với Morgan như thế nào.
Morgan đứng lại giữa hồ bơi, lặng lẽ.
Khoảnh khắc ấy khiến Gordon Hartman nhận ra một sự thật đau lòng: Thế giới mà chúng ta đang sống vẫn chưa thật sự bao dung với những người khác biệt.
Nhưng thay vì chỉ cảm thấy buồn bã, ông quyết định làm một điều táo bạo là thay đổi thực tại ấy.
Ông bán công ty xây dựng đang kinh doanh thành công của mình và dành hàng chục triệu đô la để xây dựng Morgan’s Wonderland tại thành phố San Antonio. Công viên này được thiết kế đặc biệt để những người khuyết tật và những người có nhu cầu đặc biệt có thể vui chơi cùng mọi người một cách bình đẳng.
Tại đây, mọi trò chơi đều có thể tiếp cận bằng xe lăn, không gian được thiết kế để giảm quá tải cảm giác cho những trẻ em nhạy cảm với âm thanh và ánh sáng. Quan trọng hơn cả, bất kỳ ai có nhu cầu đặc biệt đều được miễn phí vé vào cửa.
Sau đó, vì khí hậu Texas rất nóng, Gordon tiếp tục xây dựng công viên nước Morgan’s Inspiration Island. Để những đứa trẻ khuyết tật có thể vui chơi dưới nước một cách an toàn, ông hợp tác với các nhà nghiên cứu để phát triển loại xe lăn đặc biệt mang tên PneuChair – một loại xe lăn chạy bằng khí nén, không dùng pin điện, có thể sử dụng trong môi trường nước.
Nhờ vậy, những đứa trẻ vốn quen với sự hạn chế nay có thể tự do vui đùa như bao đứa trẻ khác.
Điều Gordon Hartman tạo ra không chỉ là một công viên giải trí. Ông đã tạo ra một nơi mà những đứa trẻ từng bị tách khỏi cuộc vui có thể tìm thấy cảm giác thuộc về.
Nếu nhìn câu chuyện này từ góc độ văn hóa truyền thống Á Đông, ta sẽ thấy nó rất gần với triết lý của Khổng Tử. Trong tư tưởng của ông, nền tảng của đạo làm người chính là chữ “Nhân”, lòng yêu thương con người. Nhưng chữ “Nhân” không phải là điều gì quá xa vời. Nó bắt đầu từ những tình cảm rất tự nhiên trong đời sống, như tình cha con, tình gia đình.
Học trò của Khổng Tử là Mạnh Tử đã phát triển tư tưởng này sâu sắc hơn khi đưa ra khái niệm “trắc ẩn chi tâm”. Ông cho rằng trong mỗi con người đều tồn tại một mầm thiện bẩm sinh, đó là khả năng cảm thấy xót xa trước nỗi đau của người khác.
Mạnh Tử từng đưa ra một ví dụ nổi tiếng: Nếu thấy một đứa trẻ sắp rơi xuống giếng, bất kỳ ai cũng sẽ lập tức hoảng hốt và muốn cứu nó. Phản ứng ấy không phải vì muốn được khen ngợi, cũng không phải vì lợi ích cá nhân, mà đơn giản vì lòng trắc ẩn tự nhiên của con người.

Điều thú vị là quan niệm này lại có sự tương đồng đáng ngạc nhiên với những phát hiện của tâm lý học hiện đại. Trong lĩnh vực Tâm lý học tích cực, nhiều nghiên cứu cho thấy con người vốn có khả năng “đồng cảm” bẩm sinh. Khi chúng ta chứng kiến nỗi đau của người khác, não bộ sẽ kích hoạt những vùng liên quan đến cảm xúc và hành động giúp đỡ. Chính cơ chế này khiến con người không thể hoàn toàn thờ ơ trước nỗi khổ của đồng loại.
Các nhà tâm lý học cũng chỉ ra rằng tình yêu thương, đặc biệt là tình cảm gia đình, có thể trở thành một nguồn động lực vô cùng mạnh mẽ. Khi con người hành động vì người mình yêu thương, não bộ sẽ kích hoạt những hệ thống liên quan đến ý nghĩa sống, sự kiên trì và lòng quyết tâm. Nhờ vậy, chúng ta có thể vượt qua những giới hạn mà bình thường tưởng như không thể.
Câu chuyện của Gordon Hartman dường như là một minh chứng sống động cho điều đó. Ban đầu, tình thương của ông chỉ bắt nguồn từ tình cha con rất giản dị. Ông không muốn con gái mình phải cô đơn hay bị loại trừ khỏi niềm vui của tuổi thơ.
Nhưng từ tình thương ấy, ông dần nhìn thấy nỗi cô đơn của vô số đứa trẻ khác. Và khi lòng trắc ẩn ấy được mở rộng, nó không còn chỉ là tình cảm cá nhân nữa, mà trở thành một hành động mang ý nghĩa xã hội.
Ngày nay, hàng triệu gia đình từ khắp nơi trên thế giới đã đến Morgan’s Wonderland. Những đứa trẻ từng phải đứng ngoài cuộc vui giờ đây có thể cười đùa, kết bạn và cảm nhận niềm hạnh phúc giản dị của tuổi thơ.
Điều đó cho thấy một sự thật rất đẹp: Tình thương không phải là cảm xúc yếu mềm; trái lại, khi được nuôi dưỡng và mở rộng, nó có thể trở thành một nguồn sức mạnh to lớn.
Có lẽ vì thế mà người xưa mới nói: “Từ một tấm lòng nhân ái, có thể làm ấm cả thế gian.”
Và đôi khi, chỉ cần một người cha không muốn con gái mình cô đơn, thế giới cũng có thể trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Tú Uyên biên tập
Xem thêm
Theo vandieuhay

