Cuộc gọi của bệnh nhân cũ đúng dịp 27/2 khiến ê kíp bác sĩ ‘lặng đi vài giây’
Trưa 27/2 – Ngày Thầy thuốc Việt Nam, không khí trong bệnh viện vẫn tất bật như thường lệ, điện thoại của Khoa Phẫu thuật Lồng ngực, Bệnh viện Bạch Mai bất ngờ đổ chuông.
Ở đầu dây bên kia, giọng một người phụ nữ trầm và bình thản: “ Em gọi để chúc các bác sĩ ngày 27/2. Nhờ các anh chị mà đến giờ em vẫn khỏe”.
Câu nói giản dị nhưng khiến cả ê-kíp lặng đi vài giây. Không cần xưng tên dài dòng, không cần nhắc lại quá khứ, nhưng tất cả đều nhận ra đó là bệnh nhân của ca mổ năm 2018 – một ca phẫu thuật mà ranh giới giữa sống và chết từng được tính bằng từng nhịp tim trên bàn mổ.
Năm ấy, chị nhập viện trong tình trạng khó thở tăng dần. Kết quả chụp cắt lớp cho thấy một khối u trung thất kích thước rất lớn, xâm lấn tim, phổi và các mạch máu lớn. U trung thất vốn đã là bệnh lý phức tạp vì nằm trong khoang ngực – nơi tập trung những cơ quan sống còn. Khi khối u phát triển đến mức xóa nhòa ranh giới với cơ tim và mạch máu, mọi can thiệp đều trở thành một cuộc đánh cược sinh tử.
Không mổ, cơ hội sống gần như không còn. Nhưng nếu phẫu thuật, nguy cơ chảy máu ồ ạt, suy tim cấp hay ngừng tuần hoàn ngay trên bàn mổ luôn hiện hữu.
Các bác sĩ thực hiện ca phẫu thuật cho bệnh nhân.
Nhiều cuộc hội chẩn liên chuyên khoa được tổ chức. Phẫu thuật lồng ngực, gây mê hồi sức, tim mạch, hồi sức tích cực cùng phân tích từng kịch bản xấu nhất có thể xảy ra. Máu được chuẩn bị sẵn với số lượng lớn. Phương án thiết lập tuần hoàn ngoài cơ thể được đặt trong trạng thái sẵn sàng.
Trong phòng mổ hôm đó, không khí căng như dây đàn. Từng đường bóc tách khối u khỏi cơ tim phải chính xác tuyệt đối. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng người bệnh. Sau nhiều giờ căng thẳng, khối u được lấy ra trọn vẹn. Nhưng với các bác sĩ, đó mới chỉ là chặng đầu tiên.
Sau mổ, biến chứng dồn dập ập đến. Bệnh nhân rơi vào nhược cơ nặng, phải thở máy kéo dài. Viêm phổi tiến triển khiến một phần phổi hoại tử, buộc phải phẫu thuật lần hai. Sốc nhiễm khuẩn, suy đa cơ quan có lúc đẩy tiên lượng về gần như bằng không.
Những ngày ấy cận Tết. Ngoài phố rộn ràng chuẩn bị đón xuân, trong khoa Hồi sức, ánh đèn gần như không tắt. Tiếng máy thở, máy lọc máu vang đều suốt đêm. Mỗi buổi giao ban là một lần cân nhắc giữa hy vọng và thực tế khắc nghiệt. Điều giữ chân các bác sĩ ở lại bên giường bệnh không chỉ là trách nhiệm chuyên môn, mà còn là sự kiên cường của người phụ nữ ấy và ánh mắt chờ đợi lặng lẽ của người chồng ngoài cửa phòng hồi sức.
Những tín hiệu tích cực đầu tiên xuất hiện. Nhiễm khuẩn được kiểm soát. Huyết động dần ổn định. Chức năng thận cải thiện. Và khoảnh khắc bệnh nhân tự thở trở lại sau nhiều tuần phụ thuộc máy móc đã khiến không ít người trong ê-kíp phải quay đi lau vội nước mắt. Đó không chỉ là một chỉ số y khoa thay đổi, mà là bằng chứng của sự sống được níu giữ.
Sau nhiều tuần điều trị tích cực, nữ bệnh nhân xuất viện, trở về với cuộc sống đời thường. Thời gian trôi qua, công việc cuốn mọi người đi, nhưng ký ức về ca mổ định mệnh ấy chưa từng phai nhạt.
Trưa 27/2 năm nay, cuộc gọi với lời chúc mừng mộc mạc “Em vẫn khỏe” trở thành món quà đặc biệt nhất. Không huân chương, không danh hiệu, chính sự bình an của người bệnh mới là phần thưởng lớn nhất với người thầy thuốc.
Nghề y có thể bắt đầu từ những khoảnh khắc mong manh nhất của sinh mệnh. Ở đó có những đêm trắng, những giây phút tưởng như bất lực. Nhưng cũng ở đó, chỉ cần nghe một giọng nói quen thuộc sau nhiều năm – bình thản và khỏe mạnh – mọi vất vả dường như đều trở nên xứng đáng.
