Người ở đáy vực, đừng nói 4 câu này – vận may sẽ dần chuyển hướng
Khi cuộc đời rơi xuống đáy thấp nhất, hãy học cách khóa chặt bốn điều này, để có thể nhanh chóng lội ngược dòng. Trong Thái Căn Đàm có câu: “Những kẻ suốt ngày ca múa vui chơi, tiền bạc dư dả, kỳ thực chỉ là chút tài khéo bề ngoài. Còn người một mình chèo thuyền vượt sông dữ, hay đơn độc phá vòng vây, mới thật sự là bậc kỳ tài hiếm có.”
Ý của cổ nhân rất rõ: thành công thực sự không nằm ở lúc người ta đứng trên cao, mà ở khả năng đứng dậy khi đã rơi xuống tận cùng.
Khi vận mệnh chạm đáy, con người phải đối diện với vô vàn thử thách. Những ai có thể “niết bàn tái sinh” từ đáy vực mới là người đáng khâm phục. Ngoài ý chí và niềm tin, họ còn có một điểm chung: càng ở giai đoạn khó khăn, họ càng ít than vãn.
Họ hiểu rằng im lặng là vàng, giữ cho tâm ổn định, rồi từng bước âm thầm nỗ lực để quay lại quỹ đạo đúng đắn của đời mình. Nói cách khác, họ thường khóa chặt bốn “bí mật” sau.
Không nói: “Mình đã mất hết tất cả rồi”

Có người vừa gặp biến cố liền hoảng loạn, đi đâu cũng kể lể, than trời trách đất, nói rằng mình đã trắng tay, đã mất sạch. Họ mong được cảm thông, thậm chí mong ai đó giúp đỡ. Nhưng kết quả thường ngược lại: hoàn cảnh càng thêm bất lợi.
Người thật sự bản lĩnh, dù có lâm vào cảnh khốn cùng, vẫn giữ chặt miệng mình. Trừ khi thật sự cần thiết, họ không phơi bày tình trạng tài chính hỗn loạn cho người khác.
Bởi họ hiểu: một khi cả thế giới đều biết mình đã “hết đường”, cánh cửa cơ hội cũng dễ bị khép lại. Im lặng để giữ đường lui, chờ thời cơ đến, rồi mới có thể bật dậy tìm lối sống mới.
Không nói: “Mình vừa khỏi bệnh nặng”
Khi gặp vận xấu, thân thể cũng thường suy nhược theo. Mọi việc không thuận, tinh thần kiệt quệ. Nhưng người mạnh mẽ thật sự, dù đau đớn đến đâu cũng giữ vẻ điềm tĩnh, không khiến người khác lo lắng.
Ngay cả khi vừa qua một cơn bệnh lớn, sức chưa hồi phục, họ cũng lặng lẽ dưỡng thân, âm thầm nghỉ ngơi.
Khi thân yếu, tâm càng phải tĩnh. Nếu đi kể lể khắp nơi, để cảm xúc phân tán, tinh thần tán loạn, chẳng những không được an ủi bao nhiêu, mà còn làm hại chính việc hồi phục của mình.
Không nói: “Gia đình đang rối như tơ vò”

Khi vận hạn kéo đến, kinh tế sa sút, mâu thuẫn gia đình cũng dễ nảy sinh. Người xưa nói:
“Phú quý phu thê bách sự thuận, bần tiện phu thê bách sự ai.” Nghèo khó thì dễ sinh cãi vã.
Có người trách móc bạn đời, rồi mang chuyện nhà đi kể khắp nơi. Kết quả chỉ khiến mâu thuẫn thêm sâu, niềm tin thêm mỏng.
Người có bản lĩnh hiểu rằng: chuyện xấu trong nhà không nên nói ra ngoài. Họ bình tĩnh tìm cách tháo gỡ, cố giữ lấy hòa khí. Bởi họ biết:
“Vợ chồng đồng lòng, sức mạnh có thể chặt đứt cả kim loại.” Khi gia đình còn đứng cùng một phía, con người mới còn chỗ dựa để vượt qua gió bão.
Không khoe: “Mình vừa tìm được lối đi mới”
Có người khi rơi xuống đáy, bất ngờ thấy một con đường mới, liền mừng rỡ đi khoe khắp nơi, mong lấy lại thể diện, mong chứng minh với đời rằng mình chưa thua.
Nhưng chính sự nôn nóng ấy lại dễ làm hỏng việc. Tin đồn lan nhanh, cơ hội chưa kịp thành hình đã bị người khác để ý, thậm chí đoạt mất. Lời nói nhẹ dạ, đôi khi đánh đổi bằng cả vận may.
Khóa chặt bốn điều này không phải để khoe rằng mình biết giữ miệng, mà là để chứng minh một điều: không tự buông bỏ mình. Khi con người mất tinh thần và mất tự tin, họ dễ nói nhiều, dễ cầu cứu, dễ than vãn. Còn người giữ được tâm thế ổn định thì ít lời, nhưng mỗi lời đều có trọng lượng.
Ai trong đời cũng có lúc rơi xuống thấp điểm. Gặp khó mà buột miệng than thân trách phận là chuyện rất người. Nhưng điều quyết định tương lai lại nằm ở chỗ: bạn kiểm soát được lời mình nói hay không.
Lời nào nên nói, lời nào không nên nói – đó chính là một dạng tự kỷ luật. Và chính sự kiên định ấy là bước đầu tiên để một con người có thể “đông sơn tái khởi”, quay lại con đường của mình, vững vàng hơn trước.
Tiểu Hoa biên dịch
Theo: secretchina

Theo vandieuhay
