Câu Chuyện Cuộc Đời

Mâu thuẫn gia đình mẹ chồng và nàng dâu? Trách nhiệm thuộc về ai?

Mâu thuẫn gia đình mẹ chồng và nàng dâu? Trách nhiệm thuộc về ai?

Ông bà ta thường nói: “Gia hòa vạn sự hưng.” Những điều khó giữ nhất trong một gia đình, lại chính là sự hoà hợp. Bởi các mối quan hệ trong nhà không đứng riêng lẻ, mà đan xen vào nhau như những sợi chỉ rối: mẹ chồng – nàng dâu, vợ – chồng, con cái – cha mẹ. Bầu không khí trong nhà lập tức trở nên ngột ngạt. Khi ấy, nhà không còn là nơi để trở về, mà trở thành một gánh nặng và nỗi ám ảnh.

Những ngày qua, mạng xã hội lan truyền đoạn video trích xuất từ camera gia đình, ghi lại cảnh một người mẹ chồng lớn tiếng mắng mỏ con dâu đang trong thời gian ở cữ. Hình ảnh ấy khiến nhiều người không khỏi đau lòng. 

Một người phụ nữ vừa sinh con chưa đầy mười ngày, thân thể còn yếu, tâm trí còn mong manh, lại phải đối diện với những lời lẽ cay nghiệt ngay trong chính căn phòng vốn phải là nơi để nghỉ ngơi và hồi phục.

New Project 156
Hình ảnh người mẹ chồng không ngừng dùng lời nói cay nghiệt với con dâu

Trong đoạn video, người mẹ chồng liên tục chỉ tay, nói những câu nặng nề. Bà trách móc từ chuyện ăn uống: “Tao toàn ăn thừa của mày, tao không biết trên nhà mày mày ăn uống thế nào nhưng về nhà tao mày chỉ ăn một bữa, bữa thứ hai chưa bao giờ mày ăn.

Từ bữa cơm, lời nói dần trượt sang gia đình thông gia: “Có khi mày đi ngoài cũng vì cái tội của mẹ mày đấy… tao không biết là kho những cái gì, gừng này nghệ này, mắm muối thì nhạt… rang dở dở ương ương như thế.”

Những câu nói ấy, nếu nghe trong một ngày bình thường, đã đủ khiến người ta tủi thân. Nhưng đặt vào hoàn cảnh một người phụ nữ đang ở cữ, chúng lại trở thành những nhát dao cứa vào tinh thần. 

Phụ nữ sau sinh vốn dễ tổn thương, vì cơ thể chưa hồi phục, vì giấc ngủ chắp vá, vì lo lắng cho đứa trẻ mới chào đời. Lúc ấy, điều họ cần nhất là sự che chở, không phải sự soi xét.

Đỉnh điểm của đoạn video là khi câu chuyện bị đẩy sang vấn đề ngoại tình của người chồng. Người mẹ chồng buông ra những lời khiến nhiều người sững sờ:

“Mày không lấy thằng M. thì mày lấy thằng khác, có đứa nằm còn chổng… ra ngoài cho trai nó… Có những gia đình có ba đứa con ba gương mặt khác nhau, tao dẫn chứng cho mày nghe.”

Rồi bà tiếp tục: “Các ông vua bà chúa còn dâng lên cho mà ăn kia kìa. Đàn ông phải chấp nhận thế chứ không thể là của riêng mình được… Nó ăn vụng nó biết chùi mép thôi.”

Những câu nói ấy không chỉ là lời mắng, mà là một sự hợp thức hoá cho phản bội. Như thể nỗi đau của người vợ không đáng kể, như thể sự chung thuỷ chỉ là điều xa xỉ trong hôn nhân. Điều khiến dư luận phẫn nộ hơn cả, là trong suốt cuộc tranh cãi ấy, người chồng ngồi im một góc. Khi nhắc đến chuyện ngoại tình, anh còn nói: “Anh muốn giấu thì sao em biết được.”

Sự im lặng ấy lạnh hơn cả những lời chửi mắng.

Người ta vẫn nói: “Người con gái khi xuất giá lấy chồng, số phận của cô gái ấy đã giao hết cho người chồng.” Không phải để nói rằng người phụ nữ phải lệ thuộc, mà để nhấn mạnh rằng người đàn ông chính là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của vợ mình khi bước vào một gia đình khác. 

Trong mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu, người chồng chính là chiếc cầu nối. Nếu chiếc cầu ấy đứng vững, hai bờ còn có thể chạm nhau. Nhưng nếu chiếc cầu sụp xuống, người đứng giữa sẽ rơi thẳng vào cô độc.

Ở đây, người chồng không chỉ sai vì phản bội, mà còn sai vì không bảo vệ. Khi mẹ chồng bênh vực con trai, khi những lời nói cay nghiệt trút lên người vợ đang ở cữ, sự im lặng của anh đã trở thành một sự đồng thuận ngầm.

Và với người phụ nữ vừa sinh con, nỗi đau ấy không chỉ là đau vì bị xúc phạm, mà còn là đau vì nhận ra mình không có chỗ đứng trong chính ngôi nhà mình đang sống.

New Project 149 1
Hình ảnh minh hoạ: Gia hoà vạn sự hưng

Giọt nước tràn ly, hai vợ chồng trẻ dẫn đến ly hôn. Có lẽ, nếu người chồng biết đứng ra phân xử, biết nói một lời công bằng giữa mẹ và vợ, thì kết cục đã khác. Bởi rất nhiều cuộc hôn nhân không tan vỡ vì mâu thuẫn lớn, mà vì những mâu thuẫn nhỏ không ai chịu dập tắt.

Gia hoà vạn sự hưng

Nhìn lại câu chuyện ấy, mới thấy hết ý nghĩa của hai chữ “hòa thuận”. “Lễ Ký” viết: “Gia hoà vạn sự hưng.” Gia đình hòa thuận thì phúc khí tự đến. Hoà không phải là không có xung đột, mà là biết tiết chế lời nói, biết đặt mình vào vị trí của người khác. Một lời nặng nề có thể làm tan nát một mái nhà; một lời mềm mỏng có thể cứu vãn cả một cuộc hôn nhân.

Lâm Ngữ Đường từng nói: “Hôn nhân mỹ mãn chẳng qua là sự bao dung quen thuộc của hai người.” Nhưng không chỉ hai người, mà cả những người sống chung trong một mái nhà cũng cần học cách bao dung. 

Người mẹ chồng nếu biết rằng con dâu đang yếu ớt; người chồng nếu biết rằng vợ mình đang cần được bảo vệ; thì những lời nói kia đã không vang lên, và đoạn video kia đã không trở thành nỗi ám ảnh của nhiều người.

Trong cuộc sống, chúng ta thường đi tìm phong thuỷ, đi xem ngày tốt xấu, cầu mong phúc lộc từ bên ngoài. Nhưng phong thuỷ thật sự lại nằm ngay trong từng câu nói, từng ánh nhìn trong gia đình. Hoà khí là bầu không khí quý giá nhất của một mái nhà. Khi hoà khí mất đi, nhà chỉ còn là bốn bức tường. Khi hoà khí còn, dù nghèo khó, vẫn là nơi để người ta quay về.

Câu chuyện của người mẹ chồng và nàng dâu ấy không chỉ là một bi kịch riêng lẻ, mà là lời nhắc nhở cho tất cả: gia đình không phải nơi để thắng – thua, đúng – sai đến tận cùng, mà là nơi để giữ nhau lại.

Bởi nếu không còn sự hòa thuận, thì dù có chung một mái nhà, con người vẫn sống như những kẻ xa lạ. Và có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là nghèo tiền, mà là nghèo yêu thương trong chính ngôi nhà của mình.

Tiểu Hoa biên tập 

New Project 101

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi