Câu Chuyện Cuộc Đời

Sự phúc lành của kẻ ngốc cũng là do tu luyện mà có

Sự phúc lành của kẻ ngốc cũng là do tu luyện mà có

Nhà học giả triều Thanh Kỷ Hiểu Lam trong tác phẩm Văn Vi Thảo Đường Bút Ký đã ghi chép một câu chuyện, tiết lộ bí mật rằng phúc lành của kẻ ngốc cũng là do tu luyện mà có.

Ở quê hương của Hồ Mục Đình thời Thanh có một vị phú ông, không giỏi kiếm tiền mưu sinh, nhưng của cải của ông dường như dùng mãi không hết; không biết dưỡng sinh bồi bổ thân thể, nhưng cả đời chẳng mắc bệnh lớn nào. Thỉnh thoảng gặp tai họa bất ngờ, lại thường được hóa giải một cách kỳ diệu. Hơn nữa, ông cũng không gặp phải tai ương vô cớ.

Có lần, một nha hoàn trong nhà ông đột nhiên treo cổ tự vẫn. Ai nấy đều nghĩ rằng vị phú ông này sắp gặp đại họa. Ai ngờ, khi quan địa phương làm lớn chuyện, rình rập định tội, cô nha hoàn ấy lại sống lại. Quan lại không cam lòng, muốn vu oan là “ép dâm khiến treo cổ”, nên liên tục dùng đủ lời lẽ ám chỉ, dụ cung.

Nha hoàn không muốn hãm hại người vô tội, kiên quyết khẳng định: vì nghe tin cha mình không hiểu sao bị quan phủ địa phương đánh roi đến chết, lòng vừa đau vừa giận nên mới muốn tìm cái chết, hoàn toàn không liên quan gì đến phú ông.

Người trong làng đều nói: “Người này trông ngốc nghếch ngu ngơ, vậy mà sao lại có phúc phận lớn đến thế? Thật khó hiểu.”

Có dịp tình cờ, có người phù kê (cầu hồn) mời tiên xuống, dân làng liền dùng nghi vấn này để thỉnh giáo. Tiên giáng bút phán rằng: “Các vị nghĩ sai hết rồi. Ông ấy có phúc phận lớn chính vì ông ấy là kẻ ngốc. Vị phú ông này, kiếp trước là một nông dân thực thụ, chất phác thuần hậu, tuyệt không có lòng so đo với ai. Ông ấy vô ưu vô lo, chẳng hề lo được mất. Dù bề ngoài lầm lì ít nói, nhưng đối đãi mọi người bình đẳng, trong lòng không yêu không ghét.

Tâm hồn ông ấy rộng mở, luôn thẳng thắn hành xử, không thiên vị không tư lợi. Ai bắt nạt ông, ông không tranh giành; ai lừa gạt ông, ông không sinh lòng mưu mô; ai dùng lời ác ý vu khống ông, ông chẳng hề oán hận, cũng không trút giận lên người khác; ai vu oan giá họa ông, ông cũng chẳng tìm cách báo thù. Cả đời bình bình thường thường, chết già trong túp lều tranh, chẳng có công đức gì lớn lao, duy chỉ có tấm lòng thuần phác lương thiện ấy được thần minh khen ngợi!

Vì thế mới giáng phúc cho ông, khiến kiếp này ông hưởng phúc trọn đời. Sự ngu ngốc vô tri mà ông biểu hiện ở kiếp này chính là chứng minh rằng tuy hình hài đổi khác, nhưng bản tính vẫn giữ nguyên, không hề mai một thiện căn từ kiếp trước. Các vị nghi ngờ rằng một kẻ vô năng như ông không đáng được phúc may mắn, ấy là các vị đã lầm to!”

Phúc phận của vị phú ông ở kiếp này chính là do kiếp trước làm “kẻ ngốc” mà tu luyện được, tu tâm hướng thiện mà có. Câu chuyện này cũng tiết lộ một thiên cơ: thần Phật nhìn vào lòng người, lòng người thiện hay ác, không liên quan gì đến địa vị giàu nghèo ở đời.

Mỹ Mỹ biên dịch
Nguồn Tân sinh

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi