Tình thương là hạt giống, khoan dung là quả chín
Có câu nói rằng: “Nếu trong tâm chứa đầy tình thương, thì quả trổ ra nhất định là lòng khoan dung.”
Bởi tình thương chân thật mang trong nó một sức mạnh đặc biệt. Khi ta biết thương, ta tự nhiên biết đặt mình vào vị trí của người khác. Ta hiểu rằng ai cũng có nỗi khổ riêng, ai cũng có lúc sai lầm, ai cũng mang trong mình những tổn thương chưa được chữa lành.
Khi đã hiểu như thế, ta không còn vội phán xét, không còn muốn hơn thua, cũng không nỡ làm đau thêm một trái tim vốn đã mệt mỏi. Và từ đó, lòng khoan dung lặng lẽ sinh ra, không cần ép buộc, không cần gắng gượng.
Khoan dung, vì vậy, không phải là cố nhịn cho qua chuyện. Nó là kết quả tự nhiên của một trái tim đủ đầy yêu thương. Khi thương đủ sâu, ta thấy mọi oán giận đều trở nên thừa thãi.

Có một câu chuyện xưa kể rằng, một ngày nọ Đức Phật đi ngang qua một ngôi làng. Một thanh niên nóng tính và thô lỗ bước tới, bắt đầu lớn tiếng lăng mạ Ngài:
“Ngươi không có quyền dạy người khác. Ngươi cũng ngu ngốc như bao kẻ khác. Ngươi chỉ là kẻ giả tạo.”
Đức Phật không hề buồn lòng trước những lời xúc phạm ấy. Ngài bình thản hỏi chàng trai:
“Hãy nói cho ta biết, nếu con mua một món quà để tặng ai đó, mà người ấy không nhận, thì món quà đó thuộc về ai?”
Chàng trai ngạc nhiên trước câu hỏi kỳ lạ, nhưng vẫn đáp:
“Nó thuộc về ta, vì ta đã mua nó.”
Đức Phật mỉm cười:
“Đúng vậy. Cơn giận của con cũng thế. Nếu con giận ta, nhưng ta không nhận lấy sự xúc phạm ấy, thì cơn giận sẽ quay trở lại với chính con. Khi đó, người đau khổ chỉ là con, chứ không phải ta. Những gì con đang làm chỉ là tự làm tổn thương mình.”
Ngài nói tiếp:
“Nếu con muốn ngừng làm tổn thương bản thân, hãy buông bỏ tức giận và nuôi dưỡng lòng yêu thương. Khi con ghét người khác, chính con sẽ bất hạnh. Nhưng khi con biết yêu thương, cả con và mọi người đều được an vui.”
Chàng trai lặng im, chăm chú lắng nghe. Một lúc sau, anh cúi đầu thưa:
“Ngài nói đúng, thưa Đức Phật. Xin hãy chỉ cho con con đường của tình thương. Con mong được đi theo Ngài học đạo.”
Đức Phật ân cần đáp:
“Ta sẵn lòng dạy bất cứ ai thật sự muốn học. Hãy đi theo ta.”

Câu chuyện ấy nhắc ta rằng:
Giận dữ là món quà độc hại ta tự gói cho chính mình. Còn tình thương là liều thuốc chữa lành cả người khác lẫn bản thân ta.
Khi trong tâm còn đầy oán trách, ta dễ làm tổn thương người khác và cũng tự làm khổ mình. Nhưng khi trong tâm dần tràn ngập tình thương, ta sẽ thấy mình khoan dung hơn, nhẹ nhõm hơn, bình an hơn. Ta không cần cố gắng tha thứ, bởi lúc ấy, tha thứ đã trở thành bản tính tự nhiên.
Tình thương là hạt giống. Khoan dung là quả chín.
Muốn hái quả khoan dung, chỉ cần mỗi ngày tưới tẩm hạt giống yêu thương trong chính trái tim mình.
Khai Tâm biên tập
Xem thêm
Theo vandieuhay

