Câu Chuyện Cuộc Đời

Đời người có vay có trả, nhân quả không bỏ sót một ai

Đời người có vay có trả, nhân quả không bỏ sót một ai

Đời người có vay có trả, nhân quả không bỏ sót một ai. Lời người xưa dạy quả thật chẳng sai. Không chỉ hành ác với con người mới phải gánh lấy báo ứng, mà ngay cả sát hại động vật cũng khó tránh khỏi quả báo tương xứng.

Người đàn ông giết ba con mèo bị báo oán

New Project 26 6
Người đàn ông giết ba con mèo bị báo oán

Vào năm Đại Hòa thứ sáu thời nhà Đường, tại huyện Đoan Khê thuộc Khang Châu, nay là huyện Đức Khánh, tỉnh Quảng Đông, có một người tên là Lý Vực. Lý Vực có một người bạn thân sống gần nhà tên là Thôi Hiệu. Hai người quen biết và thân thiết với nhau từ thuở nhỏ.

Nhà Lý Vực nuôi một con mèo cái, thường xuyên chạy sang nhà Thôi Hiệu để rình bắt chuột, có khi ở lại đó vài ngày liền. Một năm nọ, con mèo ấy làm ổ và sinh ra hai con mèo con ngay trong nhà Thôi Hiệu. 

Thời bấy giờ, người trong vùng có quan niệm rằng “mèo nhà người khác sinh con trong nhà mình sẽ mang đến vận rủi cho gia đình”. Vì thế, khi phát hiện mèo nhà Lý Vực sinh con trong nhà mình, Thôi Hiệu vô cùng tức giận, không nể tình bạn bè, liền sai người hầu dùng dây thừng giết chết cả ba mẹ con mèo, rồi quăng xác xuống sông.

Chưa đầy một tháng sau, mẹ của Thôi Hiệu đột nhiên qua đời. Theo lễ nghi lúc bấy giờ, cha mẹ mất thì con cái phải để tang ba năm để làm tròn đạo hiếu. Cuộc sống của Thôi Hiệu từ đó trở nên vô cùng khốn khó. Ông đành rời quê, đi khắp các nơi trong thành Quảng Châu mong được bạn bè, thân hữu giúp đỡ, bắt đầu từ Hàng Châu, rong ruổi gần hai tháng thì đến Lôi Châu.

Khi đến Lôi Châu, Thôi Hiệu sống tại một quán trọ. Nửa đêm nọ, ông bỗng sốt cao, tình trạng ngày càng trầm trọng, hơi thở yếu dần rồi chết đi. Trước khi chết, Thôi Hiệu nhìn thấy hai người xuất hiện trước mặt, một mặc áo vàng, một mặc áo đen, tay cầm sổ sinh tử, nói với ông rằng:

– Chúng ta vâng mệnh Diêm Vương đến bắt ngươi.

Thôi Hiệu ngơ ngác, không phục, liền nói:

– Cả đời tôi trong sạch, toàn làm việc tốt, chưa từng làm việc xấu. Tôi phạm tội gì mà các ngươi bắt tôi xuống Âm Giang?

Hai quỷ sai giận dữ đáp:

– Ngươi đã giết hại ba sinh linh vô tội. Hiện tại họ đang ở âm gian tố cáo ngươi trước Âm Phủ. Thiên Đế đã ra chiếu chỉ, yêu cầu Diêm Vương xét hỏi ngươi, chuẩn bị cho ngươi đền mạng người bị hại. Sự việc đã đến nước này, cớ sao còn dám kêu oan chống lệnh?

Nói rồi, họ mở sổ sinh tử đưa cho Thôi Hiệu xem. Vừa nhìn xong, trong lòng ông hoảng loạn, run rẩy sợ hãi, dù vẫn không nhớ ra mình đã phạm tội gì. Khi hai quỷ sai sắp lôi ông đi, Thôi Hiệu bỗng nhìn thấy một vị Thần xuất hiện. Hai quỷ sai lập tức quỳ xuống dập đầu bái lạy.

Vị Thần nhìn Thôi Hiệu hỏi:

– Ngươi có nhận ra ta là ai không?”

Thôi Hiệu lắc đầu đáp:

– Không.

Vị Thần nói:

– Ta chính là Nhất Tự Thiên Vương, là vị Thần được gia đình ngươi tôn kính, thờ phụng suốt hơn hai thế hệ. Ta vẫn luôn tìm cách báo đáp cho gia đình ngươi. Nay biết ngươi gặp nạn, ta lập tức đến cứu giúp.

New Project 25 5
Phật gia giảng rằng nghiệp lực luân hồi không phân biệt người hay vật. Con người cũng như động vật đều là sinh linh trong lục đạo luân hồi

Nghe xong, Thôi Hiệu vội vàng quỳ xuống dập đầu cầu xin cứu giúp. Nhất Tự Thiên Vương nói với ông rằng:

– Ngươi cứ đi theo ta, ta sẽ bảo đảm ngươi không gặp tai họa.

Nói rồi, vị Thần bước đi trước, Thôi Hiệu theo sau, phía sau còn có hai quỷ sai áp giải. Không lâu sau, họ đến một cửa thành lớn. Thiên Vương bảo Thôi Hiệu đứng đợi bên ngoài, còn mình đi vào trong.

Thôi Hiệu cùng hai quỷ sai đứng chờ ngoài sảnh của một công đường, đợi diện kiến Vương Phán Quan. Một lát sau, Vương Phán Quan mặc áo bào xanh bước xuống thềm, tiến đến tiếp đón Thôi Hiệu rất cung kính. Sau ba tuần trà, Vương Phán Quan đưa ông đến gặp Diêm Vương, tay cầm công văn, không cần thông báo mà đi thẳng vào đại điện.

Vào bên trong, Thôi Hiệu nhìn thấy Diêm Vương đang ngồi đối diện trò chuyện cùng Nhất Tự Thiên Vương. Thấy ông vào, Nhất Tự Thiên Vương nói với Diêm Vương rằng mình đích thân đến để cầu xin tha thứ cho người này.

Diêm Vương không nhìn Thôi Hiệu, chỉ nói:

– Dù hắn không tự tay giết người, nhưng chính hắn đã ra lệnh cho người khác giết hại rồi quăng xác xuống sông.

Diêm Vương liền truyền lệnh gọi người bị hại lên công đường. Một lát sau, có người dắt lên một người phụ nữ, phía sau là hai đứa trẻ. Cả ba đều mang hình dáng đầu mèo, thân người. Ba mẹ con vừa vào công đường đã không ngừng khóc lóc, tình cảnh vô cùng thương tâm, tố cáo Thôi Hiệu vô cớ sát hại họ.

Nhất Tự Thiên Vương quay sang nói với Thôi Hiệu:

– Hãy mau hứa với họ sẽ chép kinh sách để lập công đức, giúp mẹ con họ sớm được siêu độ.

Trong lúc vừa hoảng vừa sợ, Thôi Hiệu không nhớ rõ kinh Phật mà nhân gian thường tụng niệm, chỉ nhớ được một bộ, liền vội vàng hứa sẽ sao chép lại bộ kinh ấy để hồi hướng cho linh hồn ba mẹ con mèo. Ngay sau lời hứa, linh hồn của họ liền biến mất.

Thôi Hiệu quỳ xuống, ân hận nói:

– Kẻ hèn này chỉ nghĩ rằng hành ác với con người mới phải chịu hậu quả, đâu biết rằng sát hại động vật cũng phải gánh quả báo như vậy.

Diêm Vương đáp:

– Chớ nghĩ hành ác với động vật là không có tội. Tội ấy sẽ được luận theo mức độ mà tạo ra quả báo tương xứng. Con người nơi dương gian sống trong mê muội, không biết rằng mọi việc ác đều có báo ứng. Có kẻ biết rõ mà vẫn cố ý làm, nghiệp báo vô cùng to lớn, xuống âm gian phải chịu thống khổ kinh hoàng.

Sau đó, Diêm Vương và Nhất Tự Thiên Vương cho phép Thôi Hiệu đứng dậy. Thôi Hiệu hướng về phía Diêm Vương hành lễ bái tạ, Diêm Vương cũng đáp lễ rồi nói:

– Việc của ngươi đã giải quyết xong, hãy mau chóng trở về nhân gian.

Linh hồn Thôi Hiệu trở lại dương gian, quay về quán trọ ở Lôi Châu và nhìn thấy thi thể của chính mình đang nằm trên giường, đắp chăn. Nhất Tự Thiên Vương nói:

– Đừng sợ, đó chính là nhục thân của ngươi. Hãy từ từ quay trở lại.”

Thôi Hiệu làm theo, dần dần nhập vào nhục thân rồi sống lại. Khi tỉnh dậy, ông được biết mình đã chết bảy ngày, chỉ có tim, mũi và miệng là còn chút hơi ấm.

 Sau khi sống lại, Thôi Hiệu lập tức chép kinh sách đúng như lời đã hứa với mẹ con nhà mèo. Về sau, ông kể lại câu chuyện của mình để răn đe bản thân và cảnh tỉnh người đời, khuyên người hướng thiện.

Phật gia giảng rằng nghiệp lực luân hồi không phân biệt người hay vật. Con người cũng như động vật đều là sinh linh trong lục đạo luân hồi. Có những việc ác đời này chưa báo ở nhân gian, nhưng nhất định sẽ phải chịu cực hình dưới địa ngục. Chớ nghĩ hành ác với động vật là không có tội, bởi luật nhân quả vốn dĩ rất công bằng.

Vì thế, con người cần lấy đức làm gốc, hành thiện tích đức thì mới có được phúc báo. Mỗi việc ta làm, mỗi cách ta suy nghĩ đều đang gieo một hạt giống nhân quả vào vườn đức của chính mình. Vậy cớ sao không gieo nhân lành để gặt phúc báo, mà lại gieo nhân xấu để rồi phải gánh nghiệp báo về sau?

Tiểu Hoa biên dich

Theo:trungquochautruong

New Project 6 5

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi