Câu Chuyện Cuộc Đời

“Vì sao có người cả đời không làm điều ác, nhưng số phận lại vô cùng bi thảm?

“Vì sao có người cả đời không làm điều ác, nhưng số phận lại vô cùng bi thảm?

Hoằng Nhất Pháp Sư từng nói: “Vì sao có người cả đời không làm điều ác, nhưng số phận lại vô cùng bi thảm? Bởi vì tâm niệm của họ không thuần chính.”

Ngài giảng rằng:
“Mỗi một niệm khởi lên trong tâm, vũ trụ đều biết. Tâm niệm của con người có thể kinh động thập phương thần sát, tự nhiên hình thành trường năng lượng tương ứng, và cuối cùng, chính nó tạo nên số phận khác biệt của mỗi đời người.”
Không ai sinh ra đã cầm sẵn trong tay một con đường bằng phẳng. Cái gọi là “số phận tốt” xưa nay chưa từng là món quà ngẫu nhiên của ông trời, mà luôn là kết quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nhẫn nại và tự rèn giũa. Như người xưa nói: “Muốn đội vương miện, ắt phải gánh lấy trọng trách.”
Đời người vốn là một trường tu hành. Chúng ta bước đi giữa thế gian, bận rộn với cơm áo gạo tiền, nhưng sự tu luyện chân chính lại lặng lẽ diễn ra trong từng ý niệm khởi lên nơi nội tâm.

New Project 2 3
Hình ảnh minh hoạ: Mỗi một niệm khởi lên trong tâm, vũ trụ đều biết
Số phận không phải kịch bản đã được viết sẵn. Phúc lành cũng không phải quà tặng từ trên cao rơi xuống. Tất cả, đều là tiếng vọng của tâm niệm và hành động mà chính ta gieo xuống mỗi ngày. Phúc hay họa, được hay mất, suy cho cùng đều là sự phản chiếu trung thực của nội tâm con người.
Khi trong lòng khởi lên lòng từ bi, giống như gió xuân thổi qua mảnh đất khô cằn, những hạt giống thiện lặng lẽ nảy mầm.
Khi ác niệm âm thầm sinh sôi, chẳng khác nào mây đen che phủ bầu trời trong trẻo, con đường phía trước tất yếu trở nên gập ghềnh, u tối.
Vạn vật trên đời đều không thoát khỏi quy luật nhân quả tuần hoàn. Mỗi ý niệm là một hạt giống, mỗi trải nghiệm là một quả chín. Không cần oán trách số phận bất công, không cần đổ lỗi cho thời vận trớ trêu, càng không nên lấy “ý trời” để bao biện cho sự trì trệ và lười nhác của bản thân.
Những người suốt ngày than thở “mệnh mình kém”, thực chất chỉ đang dùng số phận làm cái cớ để trốn tránh nỗ lực mà họ đáng ra phải bỏ ra từ lâu.
Cổ nhân từng nói: “Thời tới thì trời đất cùng giúp sức, vận suy thì anh hùng cũng khó xoay chuyển.”
Khi thời chưa thuận, nhật nguyệt cũng mất ánh sáng; địa lợi không đủ, cỏ cây khó sinh trưởng; người chưa gặp vận, dù chí lớn ngút trời cũng khó. Nhưng vận thế không phải thứ chờ đợi mà có, mà là thứ phải chịu đựng, mài giũa và tích lũy từng ngày mới hình thành.
Khi thời cơ chưa tới, điều cần nhất là giữ tâm nhẫn nại, lấy bao dung để đối diện hoàn cảnh, lấy niềm tin để tích tụ nội lực, chứ không phải oán trời trách người, càng không phải để tâm trí trôi dạt trong những suy nghĩ hỗn loạn vô ích.
Khi thời cơ đã đến, lại càng phải giữ vững bản tâm: khiêm nhường mà không phô trương, bình thản mà không nóng vội, thuận duyên mà không cưỡng cầu.
Tuyệt đối không để nhất thời thuận lợi sinh ra tham lam, kiêu ngạo và tự đại. Bởi lẽ, số phận vốn là “ba phần trời định, bảy phần do người tạo”, mà ba phần “trời định” kia, rốt cuộc cũng ẩn sâu trong tâm cảnh của mỗi người.
Nếu lòng đầy tính toán, nhìn đâu cũng thấy bất công và oán trách.
Nếu lòng tràn ánh nắng, cuộc đời tự nhiên ấm áp và đầy hy vọng.
Nếu tâm chứa điều thiện lành, vạn vật quanh ta cũng trở nên dịu dàng.
Những người trông có vẻ “số tốt”, phía sau chưa bao giờ là may mắn ngẫu nhiên, mà là sự kiên trì bền bỉ và âm thầm qua năm tháng. Sức mạnh lớn nhất của con người chính là khả năng tự dẫn dắt bản thân bằng những ý niệm tích cực. Muốn thay đổi số phận, trước hết phải tái tạo lại chính nội tâm mình.
New Project 3 4
Hình ảnh minh hoạ: Mỗi lần tâm niệm dao động, là một lần tu hành
Mỗi lần tâm niệm dao động, là một lần tu hành.
Mỗi khó khăn xuất hiện, là một đạo tràng để rèn luyện.
Biết buông bỏ chấp niệm, giữ cho nội tâm thanh tịnh, có thể hàng phục dục vọng và nóng nảy của chính mình, ấy là đã bước đi trên con đường dẫn đến một đời sống lý tưởng.
Trong những điều tưởng như nhỏ bé của đời người, luôn ẩn chứa trí tuệ sâu xa:
Một hơi thở sâu là cuộc đối thoại dịu dàng với thế giới.
Một nụ cười nhẹ là lời hứa thầm lặng với tương lai.
Số phận giống như dòng sông uốn khúc. Ta không thể biết khúc quanh tiếp theo sẽ gặp điều gì, nhưng có thể quyết định hướng đi của con thuyền. Là buông trôi theo dòng, hay ngược dòng tìm ánh sáng tất cả đều phụ thuộc vào lựa chọn và sức mạnh nội tâm của chính ta.
Giữa thế giới phức tạp và nhiễu loạn này, giữ được một trái tim thuần khiết là điều vô cùng quý giá. Chỉ khi tâm trong sáng, con người mới không bị ngoại cảnh mê hoặc, mới nhìn thấu bản chất sự việc và kiên định với con đường mình chọn.
Những người thực sự đi đến bờ bên kia, đều sở hữu nội tâm kiên cường. Dù trải qua bao thất bại và thử thách, họ vẫn giữ được bình tĩnh, lạc quan, không ngừng đứng dậy và bước tiếp.
Tu hành đời người, vừa là mài giũa nội tâm, vừa là học cách tiếp nhận thế giới. Biết trân trọng thiên nhiên, biết ơn từng con người và sự việc xuất hiện trong đời chính những điều ấy đã tạo nên con người ta hôm nay, khiến ta trưởng thành qua từng va đập.
Khi thực sự thấu hiểu giá trị của cuộc sống, ta sẽ trân quý từng khoảnh khắc hiện tại và càng kiên định với ước mơ của mình. Bởi ta hiểu rằng: chỉ có không ngừng tiến về phía trước, mới gặp được phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.
Vì thế, đừng sợ khó khăn, đừng buông tay trước thử thách. Hãy tin rằng số phận nằm trong chính tâm niệm và hành động của ta. Chỉ cần giữ vững niềm tin, dũng cảm bước đi, mỗi người đều có thể mở ra một con đường độc nhất – con đường mang dấu ấn của chính mình.
Tiểu Hoa biên dịch
New Project 5 2

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi