Câu Chuyện Cuộc ĐờiCuộc Sống Bốn PhươngĐời Sống

Trước khi nghỉ việc, hãy tự hỏi mình câu này

Trước khi nghỉ việc, hãy tự hỏi mình câu này

Ngày nay, cứ hễ ai đổi việc liên tục, nghỉ việc nhanh, không gắn bó lâu với một nơi làm việc nào đó, rất dễ bị gắn cho cái mác “thiếu kiên nhẫn”, “không chịu nổi áp lực”, hay “thế hệ trẻ yếu đuối”. Nhưng thực ra, không phải ai rời đi cũng vì lười biếng hay thiếu bản lĩnh. Nhiều người nghỉ việc đơn giản vì họ chưa thật sự hiểu giá trị của việc đi làm nằm ở đâu.

Không ít người bước vào công việc với suy nghĩ rất đơn giản: đi làm là để nhận lương. Nơi nào vui thì ở, nơi nào mệt thì đi. Sếp dễ chịu thì cố gắng thêm một chút, sếp khó tính thì nghỉ. Đồng nghiệp hợp thì gắn bó, đồng nghiệp khó chịu thì bỏ luôn. Nhưng nếu chỉ nhìn công việc bằng cảm giác dễ chịu hay khó chịu, thì đi đến đâu người ta cũng thấy chán. Bởi công việc vốn chưa bao giờ chỉ là nơi để tìm kiếm sự thoải mái.

Tiền lương chỉ là thứ doanh nghiệp trả cho sức lao động của ta. Còn giá trị lớn hơn mà công việc mang lại lại nằm ở những thứ vô hình hơn rất nhiều: kỹ năng, tư duy, kinh nghiệm, khả năng chịu áp lực, cách giao tiếp, cách phối hợp, năng lực giải quyết vấn đề, và cả bản lĩnh để đứng vững trước những tình huống không như ý.

Có những nơi làm việc khiến ta mệt mỏi, nhưng chính trong sự mệt mỏi ấy ta học được cách trưởng thành. Có những người sếp nghiêm khắc khiến ta khó chịu, nhưng nhờ họ mà ta hiểu thế nào là tiêu chuẩn cao. Có những đồng nghiệp không dễ gần, nhưng nhờ họ mà ta học được cách kiểm soát cảm xúc, giữ bình tĩnh và cư xử chuyên nghiệp hơn.

Nhiều người trẻ hôm nay không thất bại vì thiếu năng lực, mà vì rời đi quá sớm, rời đi ngay khi công việc bắt đầu đòi hỏi họ phải lớn lên.

Tất nhiên, điều đó không có nghĩa rằng một người phải trung thành mù quáng với bất kỳ nơi nào mình từng làm việc. Không ai có nghĩa vụ gắn bó mãi với một tập thể khi mục tiêu, định hướng và con đường phát triển của đôi bên không còn phù hợp. 

Câu nói “mây tầng nào gặp mây tầng nấy” cũng có thể áp dụng ngay cả trong công việc, con người chỉ có thể đồng hành lâu dài với những nơi có cùng chí hướng và cùng tầm nhìn. Khi con đường không còn chung hướng, rời đi là chuyện rất bình thường.

Nhưng khác giữa một người trưởng thành và một người bốc đồng, nằm ở chỗ:
“Người trưởng thành biết rằng không phải cứ không đi cùng nhau đến cuối là có thể phủi sạch mọi tình nghĩa từng có.”

Trong văn hóa truyền thống, người ta coi trọng chữ nghĩa không phải vì bắt ai phải ở lại mãi mãi, mà vì nhắc con người sống có trước có sau. Một nơi từng trao cho ta cơ hội khi ta chưa có gì trong tay, một người từng chỉ dạy ta những điều đầu tiên, một tập thể từng cho ta cơ hội va chạm và lớn lên,, đó đều là ân tình đáng để ghi nhớ.

Bởi vậy, “trung thành” không nhất thiết là ở lại thật lâu. Có khi, trung thành là ở lại đủ lâu để làm tròn trách nhiệm. Là trước khi rời đi, đã cố gắng hết khả năng của mình. Là khi nhận được sự dìu dắt, biết đáp lại bằng thái độ nghiêm túc và biết ơn. Là khi không còn đồng hành nữa, vẫn rời đi trong tử tế, không quay lưng phủ nhận nơi từng giúp mình trưởng thành.

Một người có thể không gắn bó cả đời với một công ty, nhưng vẫn phải giữ cho mình phẩm chất của người có tình có nghĩa. Bởi năng lực giúp ta được tuyển dụng, nhưng nhân phẩm mới quyết định người khác có muốn tiếp tục đồng hành cùng ta hay không.

Dĩ nhiên, nếu môi trường làm việc độc hại, bị xúc phạm, bóc lột hay chà đạp nhân phẩm, thì rời đi không phải thiếu trung thành, mà là biết tự bảo vệ chính mình. Không ai cần phải dùng đau khổ để chứng minh bản lĩnh.

Nhưng nếu chỉ vì vài lời góp ý khó nghe, vài lần bị phê bình, vài áp lực bình thường của công việc mà đã muốn bỏ đi, thì rất có thể ta đang rời khỏi nơi ấy trước cả khi kịp lấy về cho mình những giá trị quý giá nhất.

Trước khi nghỉ việc, có lẽ mỗi người nên tự hỏi mình ba điều:
Mình đã học được gì ở đây?
Mình đã trưởng thành hơn ở điểm nào?
Mình đã thật sự sẵn sàng cho chặng đường tiếp theo chưa?

a8b142de4b3d86c0c0eb36ea37de4c51

Nếu câu trả lời vẫn còn mơ hồ, có lẽ ta chưa nên đi vội. Bởi có những nơi xuất hiện trong đời không phải để ta ở lại mãi mãi, mà để dạy ta một bài học, rèn ta thành một phiên bản tốt hơn, rồi mới để ta đủ sức bước tiếp.

Nghỉ việc không sai. Thay đổi để tìm con đường phù hợp hơn cũng không sai. Nhưng hãy rời đi trong tỉnh táo, chứ đừng trong cảm xúc. 

Hãy ra đi khi đã học đủ điều cần học, làm tròn điều cần làm, giữ trọn điều nên giữ. Để khi bước sang chặng mới, ta không chỉ mang theo kinh nghiệm, mà còn mang theo tư cách của một người trưởng thành.

Tú Uyên biên tập

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi