Trong môi trường làm việc, tình thương (EQ) thực sự quá quan trọng!
Trong môi trường làm việc, người ta thường nhắc nhiều đến năng lực, đến thành tích, đến hiệu suất. Nhưng đi qua một quãng đủ dài, mới nhận ra: có một thứ âm thầm quyết định rất nhiều kết quả đó là “tình thương”, hay nói cách khác là trí tuệ cảm xúc (EQ).
Đặc biệt trong môi trường cơ quan, nơi mọi thứ tưởng như vận hành theo quy trình và nguyên tắc, thì chính yếu tố “tình” lại trở thành chiếc cầu nối làm mềm đi mọi thứ cứng nhắc. Không ít công việc cuối cùng được giải quyết êm đẹp, không phải vì quy định thay đổi, mà vì cách con người đối đãi với nhau thay đổi.

Có những lúc, bạn cần phối hợp một công việc, nhưng đối phương tỏ ra không hợp tác. Thế rồi, chỉ cần đổi một người khác đi trao đổi, câu chuyện lại trở nên dễ dàng đến bất ngờ.
Nhìn bề ngoài, đó là kỹ năng giao tiếp. Nhưng nhìn sâu hơn, đó là sự khác biệt trong cách người ta mang “tình thương” vào trong lời nói – một chút mềm mỏng, một chút thấu hiểu, một chút khiến đối phương cảm thấy được tôn trọng.
Trong nhiều đơn vị hiện nay, cơ chế giám sát và đánh giá ngày càng chặt chẽ. Một lỗi nhỏ, có thể bị soi rất kỹ, cũng có thể được bỏ qua. Giữa hai cách xử lý ấy, đôi khi không chỉ là quy định, mà còn là thái độ con người dành cho nhau.
Nếu bạn chỉ chăm chăm làm tốt phần việc của mình, mà không biết xây dựng mối quan hệ, không chú ý đến những kết nối ngoài công việc, thì người khác cũng sẽ “làm đúng quy trình” với bạn – thậm chí phóng đại những sơ suất nhỏ, khiến bạn phải mệt mỏi xoay xở.
Tôi từng có một lần nộp tài liệu trễ cho một bộ phận quan trọng. Khi ấy, tôi thật sự lo lắng, sợ bị phê bình công khai. Nhưng rồi mọi chuyện lại nhẹ nhàng hơn tôi nghĩ. Người phụ trách hôm đó là một người tôi từng quen biết, từng có vài lần trò chuyện vui vẻ trong những buổi học tập, hội nghị.
Anh chỉ nhắc nhở một câu, không làm khó. Nghĩ lại, có lẽ chính những lần chủ động bắt chuyện, vài lời khen chân thành ngày trước đã âm thầm tạo nên một chút “tình”, đủ để mọi việc hôm ấy được nương nhẹ.
Trong cách lãnh đạo đối xử với cấp dưới cũng vậy. Có người bị phê bình rất nặng nề, bị giao thêm áp lực đến mức ngột ngạt. Nhưng cũng có người, với cùng một vấn đề, lại chỉ nhận vài lời nhắc nhẹ.
Sự khác biệt không hẳn nằm ở lỗi sai, mà ở cách họ khiến người khác “không nỡ” nặng lời. Ánh mắt, thái độ, cách nói chuyện – tất cả đều toát ra một sự khéo léo, khiến cơn giận của người khác tự nhiên dịu lại. Suy cho cùng, đó cũng là một dạng của “tình thương” trong giao tiếp.
Khi bạn ở vị trí phải thường xuyên làm việc với cấp trên, điều này càng trở nên rõ ràng. Có người vừa mở lời báo cáo, lãnh đạo đã gật đầu đồng ý. Nhưng cũng có người, càng trình bày lại càng bị bắt lỗi, khiến công việc khó tiến triển. Nguyên nhân phía sau có thể rất nhiều: bạn có đặt mình vào góc nhìn của lãnh đạo không, lời bạn nói là để giúp họ dễ quyết định hay chỉ để giải quyết nhu cầu của riêng bạn. Có người hiểu điều đó, nhưng cách diễn đạt lại quá cứng nhắc, khiến thiện ý không truyền tải được trọn vẹn.
Chúng ta vẫn quen nói đến trí thông minh và trí tuệ cảm xúc. Trước đây, tôi từng tin rằng chỉ cần đủ thông minh thì mọi chuyện đều có thể giải quyết.

Nhưng càng làm việc lâu, càng nhận ra: không ít người rất thông minh, nhưng lại không giỏi giao tiếp, suy nghĩ thẳng và nói cũng thẳng, dễ vô tình làm tổn thương người khác. Sự sắc bén ấy, nếu thiếu đi sự mềm mại, đôi khi lại trở thành điểm yếu.
Ngược lại, có những người cực kỳ giỏi xoay xở. Dù là làm việc hay đánh giá thi đua, họ luôn chiếm ưu thế. Nếu bạn chỉ biết cúi đầu làm việc, rất khó cạnh tranh với họ. Bởi nơi công sở, năng lực là điều kiện cần, nhưng cách con người kết nối với nhau mới là điều kiện đủ.
Một điều nữa, không ít người thông minh lại rất “mỏng”, khó chịu đựng áp lực. Chỉ cần bị phê bình vài lần đã bắt đầu thu mình, tự tiêu hao nội tâm, thậm chí né tránh tiếp xúc với lãnh đạo.
Trong khi đó, lại có những người dường như không quá bận tâm đến lời phê bình. Thậm chí càng bị nhắc nhở, họ lại càng hăng hái hơn. Sự “dẻo dai” ấy khiến lãnh đạo cảm thấy dễ làm việc, dễ tin tưởng, và vô thức dành nhiều thiện cảm hơn.
Suy cho cùng, trong môi trường làm việc, “tình thương” không phải là thứ gì đó quá lớn lao. Nó chỉ là cách bạn nhìn người khác bằng sự thấu hiểu, nói chuyện bằng sự chừng mực, và hành xử bằng một chút ấm áp.
Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy, lại âm thầm quyết định rất nhiều hướng đi trong công việc nơi mà đôi khi, một chút “tình” còn có sức nặng hơn cả lý.
Tiểu Hoa biên dịch
Theo: aboluowang

Xem thêm
Theo vandieuhay

