Câu Chuyện Cuộc Đời

Ông có ký ức tiền kiếp? Khi Đường Huyền Tông duyệt binh, ông đã tiên đoán trước cái chết của mình

Ông có ký ức tiền kiếp? Khi Đường Huyền Tông duyệt binh, ông đã tiên đoán trước cái chết của mình

Năm 713, thời Đường Huyền Tông.

Đường Thiệu là cháu trai của quan Thượng thư Bộ Lại Đường Lâm. Ông là người học rộng, tài cao, nhưng điều đặc biệt nhất là ông mang theo ký ức tiền kiếp khi đầu thai. Vì vậy, ông biết rõ nhân duyên của nhiều người và việc xung quanh mình.

Ông giữ chức Cấp sự trung – một vị quan thanh quý, thường xuyên bên cạnh hoàng đế, giống như thư ký và cố vấn riêng của vua.

Nhà đối diện với ông có người hàng xóm tên Lý Mạc, chức vụ thấp hơn ông khá nhiều. Thế nhưng Đường Thiệu lại hay sang chơi, cười nói vui vẻ và thường mời Lý Mạc sang nhà ăn uống. Mọi người xung quanh đều nghĩ hai người thân thiết lắm.

Vợ Đường Thiệu thấy lạ, hỏi: “Chồng danh vọng cao, chức vị trọng yếu, khi giao thiệp với người khác phải cẩn thận chứ. Lý Mạc không phải người nên cần nịnh nọt, sao lại hay tìm ông ấy thế?”

Đường Thiệu chỉ cười nhẹ, lúc đó không nói gì, nhưng ông nghĩ sau này sẽ kể cho vợ nghe lý do thật.

Đến mùa đông năm Tiên Thiên thứ hai (713), triều đình tổ chức duyệt binh lớn tại Lư Sơn (Li Sơn). Đường Thiệu lúc này đã là Lễ bộ Thượng thư, phụ trách nghi thức.

Ngay hôm trước ngày duyệt binh, Đường Thiệu bỗng nhiên nghiêm túc nói với vợ về kiếp trước của mình và chuyện đó có liên quan đến Lý Mạc. Ông kể: “Từ nhỏ anh đã nhớ rõ những việc xảy ra ở kiếp trước. Và anh cũng biết rõ ngày mai anh sẽ chết, không thể tránh được.”

Kiếp trước, Đường Thiệu là một người phụ nữ. Năm 16 tuổi, cô gả vào nhà họ Vương. Bà mẹ chồng cực kỳ khắc nghiệt, khiến nàng sợ hãi và khổ sở.

Năm 17 tuổi, vào ngày hôm trước Đông Chí, nàng làm cơm xong đã mệt nhoài, nhưng mẹ chồng lại bắt nàng phải ngồi may váy lụa để mai mặc tiếp khách. Nàng đành thắp đèn dầu ngồi may suốt đêm.

Bất ngờ, một con chó chạy vào làm đổ đèn dầu. Dầu loang ra váy làm bẩn một mảng lớn, giặt thế nào cũng không sạch. Nàng giận dữ cực độ, cầm kéo đâm thẳng vào con chó. Nhát đầu tiên đâm trúng cổ, một lưỡi kéo gãy. Nàng vẫn chưa hả giận, cầm lưỡi kéo còn lại đâm tiếp. Con chó chết ngay sau đó.

Hôm sau, nàng bị mẹ chồng mắng chửi thậm tệ. Lâu ngày chịu đựng áp lực tinh thần, nàng u uất, buồn bã và qua đời ở tuổi 19. Sau khi chết, nàng đầu thai làm nam giới, chính là Đường Thiệu đời này và còn làm quan to. Còn con chó bị giết năm xưa thì đầu thai làm người, chính là Lý Mạc hàng xóm bây giờ.

Vì day dứt chuyện đã giết chó ở kiếp trước, Đường Thiệu mới thường xuyên mời Lý Mạc ăn uống, trò chuyện để bù đắp phần nào. Ông nói với vợ: “Ngày mai anh sẽ bị giết, và người ra tay chính là Lý Mạc. Nhân quả báo ứng là lẽ trời, không ai tránh khỏi. Em hãy chuẩn bị tinh thần, đừng quá đau buồn nhé.”

Hôm sau, buổi duyệt binh tại Lư Sơn cực kỳ hoành tráng. Hai mươi vạn binh sĩ mặc giáp phục sáng lóa, cờ xí rực rỡ kéo dài hàng chục dặm. Đường Huyền Tông rất hài lòng, tự mình đánh trống để khích lệ tinh thần quân đội.

Ông có ký ức tiền kiếp? Khi Đường Huyền Tông duyệt binh, ông đã tiên đoán trước cái chết của mình

Đang lúc hứng khởi, Binh bộ Thượng thư Quách Nguyên Chấn lại chạy ra tâu việc, khiến đội ngũ bị gián đoạn, trật tự hỗn loạn. Huyền Tông nổi giận, ra lệnh chém đầu Quách Nguyên Chấn ngay tại chỗ. Các quan lớn như Tể tướng Trương Thuyết vội quỳ xin tha mạng. Cuối cùng Quách Nguyên Chấn được tha chết nhưng bị đày đi Tân Châu (nay thuộc Quảng Đông).

Huyền Tông vẫn chưa nguôi giận, liếc sang Đường Thiệu – người phụ trách nghi lễ – rồi quát: “Quản lý quân lễ không nghiêm!” và ra lệnh chém đầu Đường Thiệu ngay lập tức.

Các quan còn chưa kịp can ngăn, Lý Mạc (lúc này là Kim Ngô Tướng quân) đã lập tức tiến lên hành hình. Nhát đao đầu tiên chém xuống, thanh đao bị gãy. Ông đổi thanh khác mới chém chết Đường Thiệu. Cũng phải hai nhát đao mới lấy được mạng ông.

Đúng như lời Đường Thiệu đã tiên đoán: kẻ giết ông chính là Lý Mạc.

Sau khi Đường Thiệu chết, Đường Huyền Tông hối hận vô cùng. Một vị đại quan triều đình nói mất là mất. Ông trách Lý Mạc hành hình quá nhanh, bèn cách chức ông ta và không bao giờ cho làm quan nữa.

Tóm lại:

Câu chuyện cho thấy nhân quả báo ứng rõ ràng như thế nào. Kiếp trước giết một con chó, kiếp này phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Đường Thiệu biết trước hết thảy nhưng vẫn không tránh khỏi luật trời.

Bạn nghĩ sao về câu chuyện này? Nhân quả có thật sự tồn tại không?

Mỹ Mỹ biên tập
Nguồn Cựu Đường Thư – Đường Lâm truyện

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi