Có phải chúng ta đang sống trong “hạnh phúc” mà không hay biết?
Có khi nào chúng ta đang sống trong đủ đầy mà lại không hề nhận ra điều đó? Chỉ đến khi trưởng thành hơn một chút, bước ra ngoài cuộc sống và tự mình đối diện với những lo toan thường nhật, người ta mới dần hiểu rằng hạnh phúc đôi khi không phải là điều lớn lao, mà chính là những điều đã luôn ở bên cạnh mình từ rất lâu, đặc biệt là gia đình.
Mỗi con người đều có một ngôn ngữ riêng. Không chỉ là ngôn ngữ để giao tiếp, mà còn là ngôn ngữ của yêu thương. Có người thể hiện tình cảm bằng lời nói dịu dàng, có người lại chọn cách âm thầm hy sinh. Cha mẹ thường thuộc về kiểu thứ hai, họ ít nói về tình yêu, nhưng lại dành cả đời để sống vì tình yêu ấy.
Mỗi thời đại đều có những khó khăn riêng. Người trẻ hôm nay lớn lên giữa vô vàn thông tin, quá nhiều lựa chọn khiến việc xác định phương hướng trở nên khó khăn. Chúng ta bối rối trước tương lai, hoang mang giữa đúng – sai, và nhiều khi cảm thấy áp lực vì phải tìm ra con đường phù hợp cho chính mình. Nhưng nếu nhìn lại thời của cha mẹ, những gì họ đối diện còn khắc nghiệt hơn nhiều: đó là nỗi lo sinh tồn, là cái nghèo, cái thiếu, là những ngày chỉ mong đủ ăn đủ mặc.
Vì thế, có những người cha luôn mong con mình học cao, đi xa hơn con đường họ từng đi dở dang. Đó không phải là áp đặt, mà là giấc mơ chưa kịp hoàn thành được gửi gắm vào thế hệ sau. Thế nhưng, không phải đứa con nào cũng phù hợp với con đường ấy, và cũng không phải bài học nào của cha mẹ truyền lại đều còn nguyên giá trị trong thời đại mới. Khoảng cách giữa hai thế hệ vì thế mà âm thầm hình thành, không phải vì thiếu yêu thương, mà vì khác biệt trong cách hiểu cuộc đời.
Sự non nớt của tuổi trẻ đôi khi khiến chúng ta trở nên thiếu kiên nhẫn, đặc biệt là với những người thân thiết nhất. Chúng ta dễ mềm mỏng với người ngoài, nhưng lại nóng nảy với cha mẹ. Chỉ đến khi lớn lên, mới nhận ra điều khiến cha mẹ tự hào nhất chưa bao giờ là thành tích hay tiền bạc, mà đơn giản chỉ là sự trưởng thành và bình an của con cái.
Có lẽ điều cần thiết nhất chỉ là những cuộc trò chuyện. Khi chịu ngồi lại lắng nghe, cha mẹ sẽ hiểu con hơn, và con cũng hiểu được những vất vả mà trước đây mình chưa từng nhìn thấy. Đến lúc đi làm, tự mình đối diện với bài toán cơm áo gạo tiền, người ta mới hiểu mưu sinh không hề dễ dàng. Vậy mà cha mẹ đã nuôi ta khôn lớn suốt bao năm, thậm chí khi ta thất nghiệp hay vấp ngã, họ vẫn luôn là nơi sẵn sàng dang tay che chở.
Giống như câu chuyện của chú Trương, người bán bánh tét ở chợ An Nhân mỗi buổi sáng. Nhà chú ở tận Đức Hòa, Long An, nhưng ngày nào cũng chạy xe từ sáng sớm lên Sài Gòn bán bánh, đến trưa lại quay về. Công việc lặp lại đều đặn như vắt chanh, không ngày nghỉ. Có những lúc tranh thủ vài chục phút hiếm hoi, chú tựa đầu vào xe bánh ngủ vội để lấy lại sức rồi lại tiếp tục bán hàng.

Khi được hỏi mấy giờ chú đi, chú chỉ cười:
“4-5 giờ chú đi, hết bánh mới về. Chú không về sớm.”
“Vậy về còn phải đi chợ nấu ăn nữa?”
“Phải chứ. Nấu trưa nấu chiều cho hai cha con ăn trưa, ăn chiều. Vợ đi làm rồi, chú phải lo.”
Chiều hôm đó, chú kể thêm với giọng tự hào: “Con trai chú mới 20 tuổi, sắp ra trường. Nó muốn lấy bằng lái xe ô tô, tốn khoảng 20 triệu. Chú lo luôn.”

Niềm vui lớn nhất của chú không nằm ở việc bán được bao nhiêu bánh, mà là khi nhắc đến con trai. Hai mươi triệu ấy là biết bao buổi sáng dậy sớm, bao lần chạy thêm chợ khác khi bánh còn ế, bao tiếng rao giữa trưa nắng chỉ để đổi lấy tương lai tốt hơn cho con. Vậy mà chú vẫn cười rất nhẹ nhàng, như thể tất cả những vất vả ấy đều xứng đáng.
Chú Trương không phải trường hợp duy nhất. Có rất nhiều người cha, người mẹ từ những vùng quê xa lên thành phố mưu sinh. Cuộc sống của họ có thể vất vả, nhưng mỗi khi nói về con cái, ánh mắt đều sáng lên niềm tự hào và hạnh phúc. Với họ, thành công lớn nhất của đời người chính là nhìn thấy con mình trưởng thành.
Người ta thường nói: trẻ em được chăm sóc vì chúng có mẹ, còn người già đôi khi cô đơn vì họ không còn mẹ nữa. Nghĩ kỹ mới thấy, đó cũng là vòng tròn tự nhiên của đời người. Cha mẹ sinh ra ta, nuôi dưỡng ta bằng tất cả sự nhẫn nại và dịu dàng. Đến khi họ già đi, điều họ cần không phải là điều gì lớn lao, mà chỉ là sự quan tâm và yêu thương giống như cách họ đã từng dành cho chúng ta.
Cuộc sống có thể đưa mỗi người đến những hoàn cảnh khác nhau: lúc an ổn, khi khó khăn. Nhưng mong rằng dù đi xa đến đâu, chúng ta vẫn nhớ rằng phía sau mình luôn có cha mẹ. Thời gian ở bên họ không dài như ta vẫn tưởng. Vì vậy, khi còn có thể, hãy trò chuyện nhiều hơn, quan tâm nhiều hơn, và trân trọng từng khoảnh khắc được ở cạnh họ.
Bởi có thể, điều mà ta vẫn xem là bình thường hôm nay, chính là hạnh phúc mà một ngày nào đó ta sẽ tha thiết muốn quay trở lại.
Tú Uyên biên tập

Xem thêm
Theo vandieuhay

