Những đứa trẻ không bao giờ học thêm mà vẫn đứng top lớp, không phải nhờ IQ cao, mà nhờ thắng ở điểm này
Mỗi lần họp phụ huynh kết thúc, khung cảnh quen thuộc lại lặp lại. Vài bậc cha mẹ đứng lại, vây quanh giáo viên với cùng một nỗi băn khoăn:
“Thưa cô, con tôi dạo này điểm số tụt xuống, có nên cho con đi học thêm không ạ? Con thấy bạn bè ai cũng bận kín lịch cuối tuần…”
Sự lo lắng ấy lan rất nhanh. Khi thấy người khác cho con học thêm, ta dễ có cảm giác nếu mình không làm theo, con mình sẽ thua kém. Nhưng thực tế trong mỗi lớp học, vẫn luôn có những đứa trẻ học ổn định, tâm lý vững vàng mà không hề đi học thêm. Chúng vẫn có thời gian chơi, vẫn sống đúng tuổi thơ của mình vậy mà bảng điểm lại khiến người khác phải “chạnh lòng”.
Vì sao lại có sự khác biệt ấy?

Một người cháu của tôi, hiện là giáo viên chủ nhiệm cấp trung học, từng kể lại một điều rất đáng suy nghĩ. Khi mới vào nghề, cháu được cô hướng dẫn trao lại một cuốn nhật ký giảng dạy ghi chép từ những năm đầu đứng lớp. Trong đó, có một nhận định được nhấn mạnh nhiều lần:
Những đứa trẻ không học thêm mà vẫn học giỏi, không phải nhờ thiên phú hay IQ vượt trội, mà vì chúng biết cách học một kiểu thông minh nhỏ nhưng cực kỳ hiệu quả.
Biết “trộm” thời gian
Trong lớp cháu tôi có một học sinh tên Tiểu Nhã. Từ nhỏ đến lớn, em chưa từng đi học thêm bất kỳ môn nào. Nhưng điều đặc biệt nằm ở thói quen sau mỗi buổi học.
Em không lao ngay vào làm bài tập, cũng không vội vàng đi chơi. Em dành ra một khoảng thời gian ngắn chỉ khoảng 20 – 30 phút để “chiếu lại” toàn bộ kiến thức trong ngày.
Không cần mở sách, không cần ghi chép nhiều, chỉ là ngồi yên và nhớ lại: hôm nay học gì, trọng tâm là gì, chỗ nào còn mơ hồ.
Chính việc “ôn lại trong đầu” ấy khiến kiến thức được khắc sâu ngay từ đầu. Khi làm bài tập, em gần như không cần dò lại nhiều lần. Nhờ vậy, thời gian học được rút ngắn đáng kể, và em có thể “trộm” thêm thời gian cho bản thân để nghỉ ngơi, vui chơi mà không bị áp lực.
Biết “khóa chặt” tiết học
Đây là điều nhiều người bỏ qua nhất.
Những đứa trẻ không đi học thêm thường tận dụng triệt để từng phút trên lớp. Với chúng, 45 phút không phải là thời gian “nghe cho xong”, mà là cơ hội để hiểu thật sự.
Chúng tập trung theo dõi bài giảng, ghi lại những điểm quan trọng, và đặc biệt — không ngại hỏi khi chưa hiểu. Với chúng, việc nắm chắc một vấn đề ngay trong lớp quan trọng hơn việc mang nó về nhà rồi loay hoay.
Tiết học, xét cho cùng, là nơi kiến thức được hình thành rõ ràng nhất. Nếu tận dụng tốt, một tiết học hiệu quả có thể giá trị hơn nhiều giờ học thêm mà chỉ tiếp nhận một cách thụ động.
Biết “nuôi dưỡng” thói quen

Hai điều trên không phải là bí quyết quá cao siêu. Nhưng thứ khiến chúng trở nên khác biệt chính là khả năng biến chúng thành thói quen.
Khi việc “ôn lại bài” hay “tập trung nghe giảng” trở thành phản xạ tự nhiên, đứa trẻ không cần ai nhắc nhở, cũng không cần cố gắng gồng mình. Mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng, đều đặn như đánh răng mỗi ngày.
Cách hình thành thói quen cũng không quá phức tạp. Chỉ cần một nguyên tắc đơn giản: kiên trì trong khoảng 21 ngày.
Ví dụ, mỗi ngày trước khi làm bài tập, dành vài phút “chiếu lại” kiến thức, sau đó làm bài trong một khoảng thời gian giới hạn, rồi tự kiểm tra lại. Lặp lại quy trình này đều đặn, dần dần nó sẽ trở thành một phần tự nhiên.
Khi đó, đứa trẻ không còn phải đấu tranh với câu hỏi “có nên bắt đầu không”, mà có thể dành toàn bộ năng lượng cho việc học thực sự.
Vậy cuối cùng, điều khiến nhiều phụ huynh trăn trở: học thêm hay thói quen cái nào quan trọng hơn?
Có lẽ, học thêm chỉ là “thuật”, còn thói quen mới là “đạo”.
Không có thói quen học tập tốt, việc học thêm giống như một chiếc nạng. Dùng lâu rồi sẽ phụ thuộc, và càng khó bỏ. Nhưng nếu một đứa trẻ biết cách học, biết tự điều chỉnh và nuôi dưỡng bản thân, thì bất kỳ kiến thức nào đến với chúng cũng có thể được tiếp nhận và xử lý.
Khi đó, việc học không còn là áp lực, mà trở thành một quá trình tự nhiên.
Học thêm, nếu có, chỉ là “thêm hoa vào gấm”. Nhưng nếu nền tảng đã yếu thiếu tập trung, thiếu phương pháp, thiếu thói quen thì dù học thêm bao nhiêu cũng khó tạo ra thay đổi lớn.
Có lẽ điều quan trọng nhất không phải là con học bao nhiêu giờ, mà là con học như thế nào.
Và đôi khi, khoảng cách giữa một đứa trẻ học mãi không tiến bộ và một đứa trẻ học nhẹ nhàng mà vẫn đứng top không nằm ở trí thông minh, mà nằm ở những điều rất nhỏ, được lặp lại mỗi ngày.
Tiểu Hoa biên dịch
Theo: aboluowang

Theo vandieuhay
