Câu Chuyện Cuộc Đời

Nhân sinh cảm ngộ: Càng già đi, càng ngộ ra điều sâu sắc nhất

Nhân sinh cảm ngộ: Càng già đi, càng ngộ ra điều sâu sắc nhất
Nhân sinh cảm ngộ: Càng già đi, càng ngộ ra điều sâu sắc nhất


Vận mệnh từ trước đến nay đều nằm trong tay chính mình,

oán trách chỉ là biểu hiện của sự yếu đuối;

nỗ lực mới là thái độ sống của đời người.

Chậm rãi rồi, chúng ta ai cũng sẽ già đi,

từ điểm khởi đầu đến điểm kết thúc, đó là điều tự nhiên và tất yếu.

Trên hành trình trưởng thành,

vội vã mà bận rộn, va vấp mà chông chênh,

bôn ba mà dè dặt, mệt mỏi mà hao tâm,

một đời, rốt cuộc để lại gì, lại có được gì.

Suy cho kỹ, đã sống thì nên sống cho thật tốt,

đừng để bản thân sống quá mệt mỏi.

Nghĩ thoáng, nhìn nhẹ, thả lỏng,

con người không nên quá tinh ranh, việc không nên quá cầu toàn,

đừng làm mệt người, mệt mình, mệt tâm.

Hãy nhớ, bạn ổn thì cả gia đình mới an.

Cuộc đời chẳng qua chỉ là một chuyến đi,

bạn đi ngang qua tôi, tôi đi ngang qua bạn,

rồi mỗi người lại tiếp tục tiến về phía trước, mỗi người tự tu dưỡng.

Bước qua năm tháng, ai cũng có câu chuyện của riêng mình,

tâm cảnh biết nhìn nhẹ thì mới đẹp, tâm tình biết nghĩ thoáng thì mới sáng.

2 13
Ảnh pinterest.

Hãy làm tốt vai trò của mình, làm những việc mình nên làm.

Cuộc sống không thể tốt đẹp như bạn tưởng tượng,

nhưng cũng không tệ hại như bạn nghĩ.

Sự yếu đuối và kiên cường của con người đều vượt ngoài tưởng tượng của chính mình.

Có lúc, có thể yếu đuối đến mức chỉ một câu nói cũng khiến nước mắt tuôn rơi,

có lúc lại phát hiện mình nghiến răng đi qua một quãng đường rất dài.

Đời người, nhất định phải trải qua rất nhiều điều.

Có đoạn đường, là tiếng cười giòn giã;

có đoạn đường, là nước mắt tủi thân;

có đoạn đường, là sự kiên trì ngây thơ;

có đoạn đường, là lựa chọn mơ hồ;

có đoạn đường, là sự tự tin khi thành công;

có đoạn đường, là sự tỉnh ngộ khi thất bại…

Mỗi một trải nghiệm đều đáng quý,

nó nhất định sẽ giúp bạn nhớ ra trí tuệ,

sự phong phú của sinh mệnh nằm ở lòng từ bi,

vẻ đẹp của cuộc sống bắt nguồn từ một tâm bình thường.

Có người vốn đang hạnh phúc, nhưng lại trông rất phiền não;

có người vốn đang phiền não, nhưng lại trông rất hạnh phúc.

Ai mà không muốn cầm lên được, buông xuống được,

đi hết cuộc đời một cách vui vẻ,

sống cuộc sống một cách nhẹ nhàng.

Cầm lên được thì phải chịu đựng được,

buông xuống được thì cần phải nghĩ thông,

đó vừa là năng lực, vừa là trí tuệ,

ai mà không muốn, ai mà không mong.

3 14
Ảnh pinterest.

Chỉ là trong cuộc sống,

người thật sự cầm lên được, buông xuống được, có được bao nhiêu,

nếu không thì vì sao lại có nhiều khổ đau đến vậy.

Chúng ta không cầu cầm lên được, buông xuống được,

chỉ cần nghĩ thoáng, nhìn nhẹ, cũng đã rất tốt, rất đẹp rồi.

Biết cúi đầu thì sẽ không bao giờ đụng cửa;

biết nhường bước thì sẽ không bao giờ lùi bước.

Người biết chấp nhận thiếu sót mới có cảm giác đủ đầy;

người biết trân trọng phúc phần mới có cảm giác hạnh phúc.

Hương vị của cuộc sống có đủ chua, ngọt, đắng, cay, mặn;

màu sắc của đời người có đủ đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.

Kẻ đánh gục bạn không phải là người khác, mà là chính bạn.

Đừng xem một lần thất bại là phán quyết cuối cùng của cuộc đời,

trên đời không có chuyện gì thuận buồm xuôi gió,

chỉ có niềm tin và nghị lực kiên cường không gục ngã.

Trốn tránh là hèn nhát, né tránh là tiêu cực,

lùi bước lại càng thể hiện sự bất lực.

Con đường thành công phải do chính mình bước qua,

tâm ở đâu, đường ở đó!

Dù bạn nói chuyện cẩn trọng đến đâu,

vẫn có người bóp méo ý của bạn, không cần phải giải thích.

Trên đời này đừng quá phụ thuộc vào bất kỳ ai,

bởi vì ngay cả cái bóng của bạn

cũng sẽ rời xa bạn vào những lúc nhất định.

Điều tệ nhất của đời người không phải là mất đi người mình yêu,

mà là vì quá yêu một người mà đánh mất chính mình.

Có những việc, gắng chịu một chút, rồi cũng qua.

Có những người, quyết lòng một chút, rồi cũng quên.

Có những nỗi khổ, cười một chút, rồi cũng tan.

Có một trái tim, đau một chút, rồi cũng mạnh mẽ.

Nếu bạn cảm thấy bản thân lúc này rất vất vả,

hãy nói với chính mình: con đường dễ đi đều là đường xuống dốc.

Hãy kiên trì, bởi vì bạn đang đi lên dốc,

đi qua được, bạn nhất định sẽ tiến bộ.

Nếu bạn đang oán trách số phận không ưu ái, hãy tự khuyên mình:

“mệnh” là cái cớ của kẻ thất bại;

“vận” là lời khiêm tốn của người thành công.

Vận mệnh từ trước đến nay đều nằm trong tay chính mình,

oán trách chỉ là biểu hiện của sự yếu đuối;

nỗ lực mới là thái độ sống của đời người.

Khai Tâm biên dịch
Theo aboluowang

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi