Người có tầng thứ thấp, thường có 3 biểu hiện này
Cao hay thấp của một con người không nằm ở tiền bạc hay địa vị, mà nằm ở tầm nhìn và tu dưỡng. Bạn dành thời gian cho điều gì, dần dần bạn sẽ trở thành kiểu người đó.
Người có tầng thứ càng thấp, càng thích lãng phí thời gian vào ba việc sau đây.
Tầng thứ càng thấp, càng bị dục vọng trói buộc
Tương truyền, người Ấn Độ bắt khỉ bằng cách làm một chiếc lồng gỗ, bên trong đặt thức ăn. Khỉ thò tay vào nắm lấy thức ăn thì không thể rút tay ra được. Muốn rút tay ra, chỉ còn cách buông thức ăn, nhưng khỉ lại không nỡ buông. Vì vậy, chúng rất dễ bị bắt.
Con người cũng vậy. Bị dục vọng khống chế, thì chỉ có thể đánh mất tự do, để mặc người khác sai khiến.
Dục vọng là xiềng xích, là gánh nặng.
Trang Tử từng nói: “Người mê đắm tiền tài, suốt ngày lo sợ, sợ một ngày nào đó tiền mất đi; lại không ngừng tham lam, sợ tiền mình chưa đủ nhiều.”
Cuộc sống như vậy, dù vật chất có dư dả đến đâu, thì có ý nghĩa gì?
Người tham lam, chia vàng vẫn hận chưa được ngọc; phong hầu rồi vẫn oán vì chưa được ban tước công. Dục vọng là một cái hố không đáy, chỉ có thể càng lún càng sâu.
Người có tầng thứ thấp, cả đời bị dục vọng trói buộc, khó lòng giải thoát. Đến khi cây đổ, khỉ tan, đất trời trống rỗng, mới bàng hoàng tỉnh ngộ.
“Biết đủ thì không nhục, biết dừng thì không nguy.”
Người có tầng thứ cao không lãng phí quá nhiều thời gian cho vật chất, mà hiểu cách làm giàu đời sống tinh thần.
Thế giới mênh mông, cám dỗ muôn trùng. Muốn có tất cả sẽ khiến con người kiệt quệ. Biết buông bỏ đúng lúc, cuộc đời mới có an yên và hạnh phúc.

Tầng thứ càng thấp, càng thích được lý không tha người
Thời gian trước, một đạo diễn nổi tiếng đã nổi giận trong nhà hàng. Chỉ vì nhân viên phục vụ vô ý làm đổ canh lên người mình, ông ta mắng chửi nhân viên không tiếc lời. Nhân viên liên tục xin lỗi, cuối cùng bị mắng đến bật khóc, nhưng vị đạo diễn ấy vẫn không chịu bỏ qua.
Trái lại, hơn nghìn năm trước thời nhà Tống, khi Phạm Trọng Yêm đọc sách, người lính cầm đèn vì buồn ngủ đã vô ý làm cháy tóc ông. Người lính sợ hãi lui xuống, nhưng Phạm Trọng Yêm lại dặn thuộc hạ không được trừng phạt anh ta, vì như vậy sẽ hủy hoại cả đời người ấy, thậm chí còn tiếp tục để anh ta cầm đèn.
Người có tầng thứ thật sự cao, đều hiểu thế nào là khoan dung.
Vì những chuyện vặt vãnh mà làm ầm ĩ, nhất quyết bắt người khác trả giá, kiểu người đó lòng dạ hẹp hòi, tầng thứ rất thấp.
Có shipper chỉ vì giao hàng trễ một phút đã bị khách từ chối nhận đồ. Không còn cách nào khác, anh phải tự bỏ tiền mua lại phần ăn đó, vừa bị khách khiếu nại, vừa bị trừ tiền thưởng.
Con người không ai hoàn hảo, ai cũng có lúc sai sót. Biết sai mà sửa, ấy là điều thiện lớn nhất. Hà tất phải nắm chặt không buông, không chịu tha thứ?
Người có tầng thứ cao sẽ không lãng phí sinh mệnh hữu hạn của mình vào việc “bới móc lỗi lầm”. Một cuộc đời đầy soi mói và oán khí, lâu dần tâm thái sẽ biến dạng, khí chất và diện mạo cũng dần thay đổi. Cuối cùng, con người sẽ trở nên khó gần.
Phó Lôi từng nói: “Có lý cũng đừng khí thế, được lý cũng nên tha người.”
Đường rộng thì chừa ba phần cho người qua, vị ngon thì chừa ba phần cho người nếm. Biết tha người khi có thể, không chỉ tiện cho người khác, mà còn là tích đức cho chính mình.

Tầng thứ càng thấp, càng thích bàn tán thị phi
Trong thời đại internet, chi phí lan truyền tin đồn cực thấp, vì thế “anh hùng bàn phím” hoành hành. Họ say sưa dùng lời đồn, chuyện phiếm làm đề tài nói chuyện. Tùy tiện bàn tán đời tư người khác, phán xét đủ điều; chỉ cần không vừa ý là bắt đầu chửi bới.
Phật gia thường nói đến “khẩu nghiệp”. Mỗi lần nói ra lời làm tổn thương người khác, cũng là đang tự tạo nghiệp cho mình.
Nữ minh tinh thế hệ đầu tiên của Trung Quốc, Nguyễn Linh Ngọc chính vì bị báo lá cải suy đoán, xuyên tạc đời tư, dư luận chỉ trỏ khắp nơi, khiến bà không chịu nổi áp lực mà uống thuốc ngủ tự sát.
“Trên lưỡi có long tuyền, giết người không thấy máu.”
Nhiều người nói thị phi, giấu điều xấu của người khác mà còn tự đắc, tỏ vẻ chỉ điểm giang sơn. Nhưng họ không biết rằng, miệng nói thị phi quá nhiều, thì nội tâm cũng sẽ dần trở nên đục bẩn. Khẩu nghiệp tạo nhiều rồi, sớm muộn cũng sẽ quay lại chính mình.
Trong Cách Ngôn Liên Bích có câu: “Ngồi yên thường nghĩ lỗi mình, nói chuyện nhàn đừng bàn lỗi người.”
Người có tầng thứ cao không chỉ chăm chăm nhìn vào người khác, cũng không dùng miệng để phán xét người khác.
Tú Uyên biên dịch
Theo vandieuhay
