Xót xa hình ảnh người chồng chắp tay trước thi thể của vợ và suy ngẫm về sự vô thường của cuộc đời
Buổi sáng hôm ấy, trên Quốc lộ 1A, đoạn qua phường Quang Trung, thị xã Bỉm Sơn, một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng đã xảy ra. Khoảng 9 giờ 45 phút, ông L.V.T. điều khiển xe máy chở vợ là bà V.T.T. đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Bà vốn có bệnh lý cao huyết áp, nên việc thăm khám định kỳ là điều hai vợ chồng vẫn duy trì suốt thời gian qua.
Khi đến ngã tư đèn đỏ thuộc tổ dân phố Nguyễn Huệ – Ngọc Trạo, xe máy của họ va chạm với một ô tô đầu kéo kéo theo rơ-moóc. Cú va chạm mạnh khiến bà T. ngã xuống đường và tử vong tại chỗ, còn ông T. chỉ bị xây xát nhẹ.

Lực lượng chức năng nhanh chóng có mặt để bảo vệ hiện trường và điều tiết giao thông, song sinh mạng đã mất thì không có cách nào níu lại.
Một chuyến đi tưởng như rất quen thuộc – từ nhà ra đường lớn, rồi đến bệnh viện – bỗng trở thành chuyến đi cuối cùng của một đời người. Con đường vốn chỉ để xe cộ qua lại, phút chốc trở thành ranh giới giữa còn và mất, giữa sáng và tối của kiếp người.
Giữa hiện trường, hình ảnh khiến nhiều người không cầm được nước mắt là người chồng quỳ gối bên thi thể vợ, hai tay chắp lại, cúi đầu khóc nghẹn. Ông không gào thét, không kêu than, chỉ lặng lẽ quỳ xuống như thể toàn bộ sức lực đã rút khỏi thân thể. Người đàn ông ấy vừa mới chở vợ đi bệnh viện, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: đưa bà đến nơi an toàn, để bác sĩ kiểm tra, để ông yên tâm hơn về sức khỏe của bà.
Ông lo cho vợ vì bà có bệnh, vì tuổi đã cao, vì những cơn mệt mỏi ngày một dày hơn. Có lẽ trên quãng đường đi, ông vẫn còn dặn bà ngồi cho chắc, nhắc bà đừng lo, tới nơi rồi sẽ ổn. Ông cố giữ bà lại với cuộc sống bằng những việc rất bình thường: chở đi khám, ở bên, chăm sóc. Nhưng cuối cùng, ông vẫn bất lực trước cái chết.
Nỗi đau của ông không chỉ là mất đi người bạn đời, mà còn là sự sụp đổ của tất cả những dự định rất nhỏ cho ngày mai: mai còn đưa bà đi tái khám, mai còn cùng bà về nhà, mai còn ngồi ăn chung mâm cơm. Chỉ trong một khoảnh khắc, “ngày mai” đã biến mất.
Từ giây phút ấy, nỗi lo của ông không còn là huyết áp của vợ, không còn là hôm nay bà có mệt không, mà là khoảng trống kéo dài phía trước. Con đường quen sẽ không còn người ngồi sau. Căn nhà quen sẽ chỉ còn một mình ông đi ra đi vào. Người ta vẫn sợ bệnh tật, nhưng đến lúc mất người thân mới hiểu: điều đáng sợ hơn bệnh tật chính là sự cô đơn.
Hình ảnh người chồng quỳ gối, chắp tay bên thi thể vợ khiến ai nhìn thấy cũng chạnh lòng, bởi đó không chỉ là nỗi đau của một gia đình, mà là hình ảnh con người đứng trước sự vô thường của đời sống.
Mới buổi sáng còn cùng nhau ra khỏi nhà, buổi trưa đã thành kẻ ở lại và người ra đi. Không lời báo trước, không thời gian chuẩn bị, không kịp nói một câu từ biệt.

Nhưng câu chuyện này không chỉ dừng lại ở nỗi đau của người chồng. Nó còn chạm đến đời sống của rất nhiều người đang còn sống.
Có những lúc, vì công việc không thuận lợi, làm ăn thua lỗ, ta trở về nhà trong tâm trạng bực bội rồi trút giận lên vợ con. Ta cáu gắt, quát tháo, cho rằng mình khổ nhất, mệt nhất, bất công nhất. Ta quên mất rằng người ở nhà đang chờ ta về không phải để nhận giận dữ, mà để cùng ta đi qua những ngày khó.
Có những người vì không giàu có, vì gặp kẻ lừa gạt, vì thất bại liên tiếp mà chán nản, than thân trách phận, thậm chí nghĩ đến việc buông xuôi cuộc sống. Ta nói mình không còn niềm vui để sống tiếp, không thấy ý nghĩa của đời mình ở đâu. Nhưng ta quên rằng: có những người sáng nay vẫn còn cùng vợ đi bệnh viện, chiều đã phải quỳ bên thi thể của người ấy.
Chúng ta quên rằng: có đôi khi, chỉ cần còn được thở, còn được về nhà, còn có người thân chờ đợi, đã là một dạng hạnh phúc mà không phải ai cũng giữ được.
Hình ảnh người chồng chắp tay bên vợ không chỉ là bi kịch, mà là một lời nhắc rất lặng: không ai biết mình còn bao nhiêu lần được đi cùng nhau trên những con đường quen. Không ai biết lần cãi nhau hôm nay có phải là lần cuối còn được cãi hay không. Không ai biết một chuyến đi bình thường có thể là chuyến đi cuối cùng.
Qua sự việc trên để giúp chúng ta có cơ hội nhìn lại chính mình. Rằng thay vì mang năng lượng tiêu cực về nhà, ta có thể mang về một câu nói dịu hơn. Thay vì than vãn cuộc đời, ta có thể biết ơn vì hôm nay vẫn còn sống.
Thay vì chìm trong tuyệt vọng, chúng ta có thể nhớ rằng: có người đã mất cả người để cùng đi tiếp.
Vô thường không chỉ nằm ở cái chết, mà nằm ở chỗ: hôm nay còn, ngày mai có thể không. Khi hiểu điều đó, người ta mới thấy việc trân trọng hiện tại không phải là một lời khuyên đạo lý, mà là một cách để sống tử tế hơn với người bên cạnh.
Trân trọng khi còn được cùng nhau ăn cơm.Trân trọng khi còn được chở nhau đi bệnh viện. Trân trọng cả những lúc cãi nhau, vì còn cãi nghĩa là còn nhau.
Tai nạn đã khép lại một sinh mạng, nhưng mở ra cho người sống một bài học rất đắt: đừng đợi đến khi mất nhau rồi mới biết quý nhau. Đừng đợi đến khi chỉ còn một người trên con đường cũ mới hiểu rằng, từng có một người ngồi phía sau là điều đáng giữ nhất trong đời.
Giữa dòng xe đông đúc, dáng người chồng quỳ xuống chắp tay không chỉ là nỗi đau của một người vừa mất vợ, mà còn là lời nhắc lặng lẽ cho tất cả chúng ta: hãy trân trọng cuộc sống, hãy trân trọng người thân, và hãy cảm ơn vì hôm nay, ta vẫn còn được sống.
Tiểu Hoa

Xem thêm
Theo vandieuhay

