Câu Chuyện Cuộc Đời

Phật Pháp nhiệm màu – Người vợ chép Kinh giúp chồng khỏi bệnh

Tiên quen Hiếu năm mười chín tuổi qua một cuộc mai mối. Hai người gặp nhau đúng ba tháng thì thành vợ chồng. Cuộc sống chung chưa kịp ổn định, tai nạn lao động đã ập đến. Khi Tiên vừa tròn hai mươi mốt, Hiếu mất hoàn toàn khả năng vận động, nằm bất động trên giường bệnh.

Thân thể không thể cử động khiến Hiếu trở nên cáu bẳn. Nghĩ vợ còn trẻ, anh nhiều lần chửi bới, xua đuổi Tiên về nhà cha mẹ ruột. Mẹ chồng thương con dâu, cũng khuyên cô nên đi tìm một con đường khác. Nhưng Tiên chỉ lặng lẽ lắc đầu. Cô không rời bỏ người chồng đang nằm một chỗ giữa căn nhà nhỏ.

New Project 31 1
Hình ảnh Tiên ân cần chăm sóc Hiếu

Bước ngoặt đến khi Hiếu tình cờ xem được một đoạn video về một vị hành giả bộ hành. Nhìn hình ảnh người tu khổ hạnh lặng lẽ bước đi, Hiếu bắt đầu quay về nhìn lại chính mình. Từ đó, người đàn ông nằm liệt giường dần thôi gắt gỏng, không còn đẩy vợ ra khỏi cuộc đời mình.

Cùng thời gian ấy, Tiên lấy những cuốn tập học sinh ra chép kinh ngày đêm. Những trang giấy kín nét chữ xếp thành từng chồng nhỏ. Tiên nói, khi chép kinh, cô giữ chánh niệm và hướng suy nghĩ về gia đình. Có lúc tập trung đến mức Hiếu gọi lớn mà cô không nghe thấy.

Nhờ sự tĩnh lặng ấy, hai vợ chồng dần tìm được điểm chung trong suy nghĩ. Họ học cách gạt bỏ bực tức, chấp nhận hiện tại và lấy đó làm động lực để kiên trì tập phục hồi mỗi ngày. Những nỗ lực ban đầu bắt đầu có kết quả: tay Hiếu dần cử động lại, anh cảm nhận được cơn nhức mỏi khi thời tiết thay đổi.

Cuộc coi mắt năm xưa giữ họ ở lại bên nhau. Trong căn nhà nhỏ, những cuốn tập chép kinh của Tiên vẫn tiếp tục dày thêm, còn Hiếu cắn răng nhích từng ngón tay trên chiếc ghế tập đứng.

Ân nghĩa vợ chồng và sự chăm sóc làm thay đổi con người

Một cuộc hôn nhân lâu dài không đứng trên sự đòi hỏi, mà đứng trên sự cho đi. Sự cho đi ấy không phải là cam chịu hay quên mình, mà là mỗi ngày đều tự hỏi: hôm nay mình có thể làm gì để người kia nhẹ gánh hơn một chút.

Tiên không ở lại vì không còn đường lui, mà vì trong lòng cô còn giữ chữ “nghĩa”. Khi người chồng mất khả năng vận động, sự chăm sóc của người vợ trở thành điểm tựa cho cả hai. Cô đỡ tay chồng tập đứng, chịu đựng những lúc anh cáu gắt, và kiên trì ở lại khi người khác khuyên nên rời đi.

Chính sự hiện diện bền bỉ ấy đã làm Hiếu đổi khác. Từ một người bực bội vì bất lực, anh học cách lắng xuống. Từ chỗ trút giận lên người bên cạnh, anh quay về soi lại chính mình. Trong hôn nhân, đôi khi điều khiến con người thay đổi không phải là lời khuyên, mà là việc có một người không quay lưng khi mình yếu đuối nhất.

Những điều rất nhỏ như lắng nghe nhau sau một ngày mệt mỏi, nhường nhau một lời mềm mỏng lúc căng thẳng, hay gánh bớt việc nhà cho nhau, không làm nên điều gì lớn lao. Nhưng chính những điều nhỏ ấy tạo ra cảm giác an toàn: biết rằng bên cạnh mình có một người sẵn sàng nghĩ cho mình trước.

Tình cảm vốn dễ đổi thay theo thời gian và hoàn cảnh. Chỉ có đạo đức và lòng biết ơn – tức “ân” và “nghĩa”, mới đủ sức giữ con người ở lại với nhau khi cảm xúc không còn ở đỉnh cao. Khi hai người bước vào hôn nhân với tâm niệm thật sự nghĩ cho đối phương, mỗi người giữ được chuẩn mực trong lòng, thì mối quan hệ mới có nền tảng vững chắc.

Người xưa nói: “Phu thê đồng tâm, kỳ lợi đoạn kim.” Hôn nhân bền vững không nằm ở cảm xúc nhất thời, mà ở thiện tâm, sự thấu hiểu và trách nhiệm khi vợ chồng cùng đứng về một phía trước những thử thách của đời sống. Qua bao đổi thay của thời gian, những giá trị ấy vẫn giữ vai trò cốt lõi trong việc gìn giữ gia đình.

Chép Kinh Phật và sự chuyển hóa từ bên trong

New Project 29 2
Hình ảnh: Tiên thành tâm chép Kinh Phật

Nhiều người mới đọc kinh hoặc mới tin Phật, khi gặp chuyện không may thường sinh nghi hoặc và bỏ cuộc. Điều này giống như giặt một chiếc áo bẩn lâu ngày: lần giặt đầu, nước sẽ rất đục. Nước đục không phải vì áo bẩn thêm, mà vì chất bẩn đang được giặt ra.

Nghiệp chướng cũng vậy. Không biểu hiện ra chưa hẳn là tốt; khi nó hiện ra, nghĩa là đang có cơ hội được hóa giải. Có người hiếm khi bệnh, nhưng một lần bệnh thì rất nặng; trong khi người hay bệnh vặt lại sống lâu. Đó là vì cơ thể nhạy bén với bệnh tật. Ngược lại, cơ thể không “lên tiếng” thường để bệnh âm thầm tích tụ cho đến khi vượt quá sức chịu đựng.

Tâm con người cũng như thế. Kinh Phật chứa đựng trí tuệ và đức hạnh của Đức Phật. Khi tụng đọc hay chép kinh, tâm người dần hòa vào cảnh giới trong kinh, từ đó sinh ra sự chuyển hóa. 

Nếu chỉ xem kinh như sách đạo đức, người ta chỉ nhận được lợi ích đạo đức. Nếu xem như tài liệu lịch sử, chỉ thu được giá trị lịch sử. Nhưng khi coi kinh là nơi nương tựa tinh thần, con người mới cảm nhận được sức mạnh an định và dẫn dắt nội tâm của nó.

Sự nhiệm màu không nằm ở chỗ lập tức hết bệnh, mà nằm ở chỗ tâm không còn loạn. Khi tâm lắng xuống, con người không còn chống lại số phận, mà học cách sống chung với nó. Và chính từ đó, họ mới đủ sức bước tiếp cùng nhau.

Tiểu Hoa biên tập

Theo tư liệu:FB Phong Bụi

New Project 35


Theo vandieuhay

Gửi phản hồi