Lãng phí ngũ cốc chiêu cảm tiếng sét, vì sao biết nhân quả mà vẫn không tin sâu?
Tôi từng nghĩ: “Một hạt cơm rơi vãi, một tô cơm thừa đổ đi, có là bao? Đời nay cơm gạo đầy nhà, mai thiếu thì mua lại thôi.” Nhưng rồi, qua những năm tháng tu học, tôi mới giật mình nhận ra: Mỗi hạt gạo đều mang công sức trời đất, của người nông dân và của vô số nhân duyên. Lãng phí ngũ cốc, nó không chỉ là phí phạm vật chất mà là gieo nhân bất kính, bất hiếu với ân đức chúng sinh.
“Lãng phí ngũ cốc chiêu cảm tiếng sét” – Tôi đã từng sợ sét đến mức nào?
Từ thời đại học, cứ mỗi khi trời mưa giông, tôi lại run sợ tiếng sét. Không phải vì sợ sấm chớp bình thường mà là một nỗi sợ vô cớ, tim đập thình thịch, người lạnh toát. Lúc đó tôi hay vứt tô cơm thừa đi (vì không thích phần rìa bị khô), ăn một nửa tô rồi bỏ phần còn lại, thậm chí đổ cơm thừa vì “không ngon”. Tôi không hề nghĩ gì nhiều.
Sau này khi học Phật pháp, nghe thầy giảng: “Lãng phí ngũ cốc chiêu cảm tiếng sét”, tôi mới hiểu. Tiếng sét ấy chính là quả báo đến đột ngột, kinh hoàng, khiến người ta giật mình tỉnh ngộ khi đã muộn. Không phải sét đánh chết ngay mà là nỗi sợ hãi ám ảnh, như một lời cảnh tỉnh từ nhân quả. Tôi từng sợ sét thật sự và giờ nhìn lại, đó chính là dấu hiệu quả báo đang đến gần.
Tại sao biết nhân quả mà vẫn không tin sâu?
Vì chưa thấy quả báo trực tiếp, nên dễ nghĩ: “Mình chưa thấy ai chết đói vì đổ cơm, chắc nói quá thôi”.
Nhưng nhân quả như bóng với hình, không phải lúc nào cũng thấy ngay. Nó tích tụ dần dần, giống như giọt nước làm tràn ly. Hôm nay bạn cười khẩy “một hạt cơm có gì to tát”, mai sau khi bệnh dạ dày hành hạ, ăn mãi không no, hoặc đột ngột nghèo khó dù tiền vẫn có, bạn mới giật mình: “Hóa ra là do mình từng xem nhẹ!”
Từ trải nghiệm cá nhân: Trước kia tôi lãng phí thức ăn thoải mái. Sau khi tu học, tôi bắt đầu thay đổi. Bây giờ, hạt cơm rơi vãi là nhặt lại ngay. Phần thừa thì gói mang về, hoặc ủ với vỏ trái cây thành phân bón tưới rau nhà trồng. Rau nhà tôi giờ xanh tốt lạ thường. Và đặc biệt: tôi không còn sợ sét nữa. Nỗi sợ ấy tan biến khi tôi bắt đầu trân quý từng hạt.

Quả báo của lãng phí ngũ cốc thường là gì?
Theo truyền thống tổ tiên và lời Phật dạy:
Đời này: Bệnh tiêu hóa kéo dài (dạ dày, ung thư dạ dày), ăn uống không ngon miệng, hoặc thiếu thốn đột ngột dù bề ngoài vẫn đầy đủ. Nhiều người kể: “Ăn mãi không no, hoặc cơm đầy nhà mà lòng vẫn thấy đói”.
Đời sau: Sinh vào cảnh đói kém, làm kiếp trâu ngựa trả nợ ngũ cốc, hoặc rơi vào ác đạo chịu khổ (như địa ngục nơi phải ăn lại những thứ đã đổ bỏ, bị gió thổi bay, đau đớn không tả).
Truyền thống xưa: Bà nội tôi sống cần kiệm cực độ, một áo khoác dùng suốt đời, nhà thế gia nhưng tiết kiệm từng hạt gạo. Mẹ tôi từng kể: “Lãng phí nước thì khi chết phải uống hết nước lãng phí một lượt”. Lãng phí ngũ cốc cũng vậy, quả báo không chừa ai.
Lời khuyên thực tế từ trải nghiệm
Ăn vừa đủ, không để thừa. Thừa thì gói lại cho người khác, cho động vật, hoặc ủ phân bón cây, đừng đổ bừa bãi. Trước bữa ăn, niệm thầm: “Cảm ơn đất trời, cảm ơn người làm ra bữa ăn này”, hoặc đơn giản biết ơn từng hạt.
Dạy con từ nhỏ: Không vương vãi cơm, không chơi đùa với thức ăn. Con tôi giờ biết nhặt hạt rơi, rửa chân ông bà, đó là cách truyền thừa hiếu đạo.
Khi thấy ai lãng phí, nhẹ nhàng nhắc: “Cẩn thận nhân quả nhé”, đừng chỉ trích gay gắt vì chính mình cũng từng như vậy.
Lãng phí ngũ cốc không chỉ phí vật chất mà phí cả phước đức. Người khôn ngoan sợ nhân hơn sợ quả. Hãy bắt đầu từ việc nhỏ: trân quý từng hạt cơm. Khi quả báo đến, bạn sẽ không phải sợ hãi run rẩy mà chỉ thấy lòng bình an vì đã sống biết ơn và cần kiệm.
Như lời dạy: “Đối với thuận cảnh không có một tơ hào ý niệm tham luyến”, đừng tham luyến cảnh sung sướng mà quên nhân quả. Hãy huân tập lòng kính sợ nhân quả mỗi ngày để đời này và đời sau không phải chịu khổ.
Mong mọi người cùng chia sẻ, để nhiều người tỉnh ngộ hơn. Nhân quả không chừa một ai, nhưng thay đổi thì ai cũng làm được.
(Chia sẻ của cô giáo Trần Tịnh Du)
Mỹ Mỹ biên tập
Nguồn Nữ Đức
Xem thêm
Theo vandieuhay

