Mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu không tốt, là do chồng vô dụng hay vợ quá mạnh? Không phải đâu!
Người xưa nói, vợ chồng nên lấy tình nghĩa làm đầu. Gia đình không phải nơi phân thắng bại, mà là nơi nương tựa. Thế nhưng ngày nay, chỉ cần mở mạng xã hội hay bật tivi, mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu gần như bị đẩy thành một “trận cung đấu” thu nhỏ. Hoặc là mẹ chồng khắt khe, hoặc là nàng dâu phản kháng, ở giữa là người chồng bất lực, bị kẹp giữa hai làn đạn.
Nhưng thực ra, vấn đề không nằm ở việc ai mạnh ai yếu. Cũng không phải vì chồng “vô dụng” hay vợ “quá cá tính”. Điều chúng ta đánh mất, có lẽ là “gia phong” thứ nền nếp mà người xưa luôn coi trọng.

Khi phim ảnh gieo vào lòng một lớp áo giáp
Vì sao mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu ngày nay thường bị phóng đại?
Thứ nhất, phim truyền hình chuộng kịch tính. Để thu hút người xem, các tình tiết thường xoay quanh xung đột gay gắt, đấu đá, “cắn xé” lẫn nhau. Lâu dần, nhiều cô gái chưa bước chân vào nhà chồng đã vô thức khoác lên mình một lớp phòng bị. Họ coi mẹ chồng như một “đối thủ tiềm năng”, sẵn sàng đề phòng từng lời nói, từng ánh mắt. Mang tâm thế đối kháng bước vào một mái nhà, rất khó để tìm thấy sự ấm áp.
Thứ hai, sự đứt gãy trong giáo dục gia đình hiện đại. Chúng ta được dạy phải cạnh tranh, phải bảo vệ quyền lợi, phải “không chịu thiệt”. Nhưng lại ít được dạy cách gìn giữ mối quan hệ, cách đặt mình vào vị trí của người khác. Khi ai cũng chăm chăm vào cái “tôi”, gia đình rất dễ trở thành chiến trường của những cái tôi va chạm.

Trí tuệ gia phong từ hơn nghìn năm trước
Cách đây hơn 1500 năm, học giả thời Bắc Tề là Yan Zhitui đã viết nên tác phẩm nổi tiếng Ngôn Thị Gia Huấn – một “bảo điển trị gia” của người xưa. Dù trải qua bao thế kỷ, nhiều lời dạy trong đó vẫn còn nguyên giá trị đối với gia đình hôm nay.
Trong sách có câu: “Cha không từ, con không hiếu.” Đặt vào quan hệ mẹ chồng – nàng dâu, ý nghĩa ấy càng rõ.
Sự “từ” của mẹ chồng là nền móng. Nếu người làm mẹ thực lòng coi con dâu là người một nhà, là người cùng mình yêu thương con trai, thì tự nhiên sẽ bớt đi tâm thế đề phòng. Khi được tôn trọng và bao dung, nàng dâu cũng dễ mở lòng hơn.
Sự “lễ” của nàng dâu không phải là nhẫn nhịn mù quáng, mà là một dạng tu dưỡng. Người xưa coi trọng những nghi thức nhỏ như thăm hỏi, quan tâm, giữ phép tắc. Những điều ấy không chỉ là hình thức, mà là cách nuôi dưỡng sự tôn trọng trong lòng. Khi sự kính trọng xuất phát từ tình yêu dành cho chồng, nó sẽ lan sang cha mẹ chồng một cách tự nhiên.
Người xưa còn đề cao tinh thần “tương kính như tân”, vợ chồng kính trọng nhau như khách quý. Nếu ngay trong nhà mà vẫn giữ được sự chừng mực, lời nói không làm tổn thương nhau, thì dù có bất đồng, mâu thuẫn cũng không đến mức rạn vỡ.

Người chồng không phải “bánh kẹp”, mà là điểm cân bằng
Nhiều người cho rằng, mẹ chồng – nàng dâu bất hòa là do người chồng yếu đuối. Thực ra, vai trò của anh ấy không phải là chọn phe, mà là giữ cân bằng.
Trước hết, chồng không nên làm “ống truyền lời”. Nếu đem nguyên xi lời phàn nàn của mẹ nói với vợ, rồi lại chuyển trọn lời than của vợ về cho mẹ, thì đó không phải là trung thực, mà là châm thêm lửa. Người đàn ông khéo léo biết giữ lại điều tiêu cực, chỉ lan tỏa điều tích cực.
Thứ hai, cần có nghệ thuật cân bằng. Trước mặt cha mẹ, anh nên trân trọng và bảo vệ vợ, để cha mẹ thấy con dâu được yêu thương. Trước mặt vợ, anh nên ghi nhận công lao và nỗi vất vả của mẹ, để vợ hiểu người lớn tuổi cũng có nỗi khó riêng. Khi người chồng dẫn đầu trong sự tôn trọng, bầu không khí trong nhà sẽ dịu lại.
Cuối cùng, người đàn ông không thể trốn tránh. Khi xung đột xảy ra, anh cần đứng ra chịu trách nhiệm, lắng nghe cả hai phía, vừa mềm mỏng với mẹ, vừa thấu hiểu vợ. Khi anh vững vàng, gia đình sẽ bớt chao đảo.

Trở về với “nguyên tâm”
Mẹ chồng – nàng dâu không phải là cuộc so tài ai thắng ai thua. Đó là mối quan hệ của hai người phụ nữ cùng yêu thương một người đàn ông, cùng chung một mái nhà. Nếu quay về với “nguyên tâm” tức lòng thiện lương và sự tôn trọng ban đầu, mọi thứ sẽ khác.
Hãy thử tắt đi những bộ phim đầy kịch tính, để lòng mình lắng xuống. Bạn sẽ thấy: Sự từ ái của mẹ chồng là gốc rễ. Sự hiếu kính của nàng dâu là tán lá. Sự chính trực và trách nhiệm của người chồng là thân cây.
Khi ba phần ấy nâng đỡ lẫn nhau, gia đình không còn là chiến trường, mà trở thành một cuộc tiếp sức ấm áp, nơi mỗi người đều học cách mềm lại một chút, nghĩ cho nhau nhiều hơn một chút, và gìn giữ mái nhà bằng sự bao dung thay vì hơn thua.
Tú Uyên biên dịch
Theo secretchina
Theo vandieuhay
