Câu Chuyện Cuộc Đời

Phần thưởng cho người hiếu thảo – Đạo hiếu khổ hạnh

Phần thưởng cho người hiếu thảo - Đạo hiếu khổ hạnh

Theo quy tắc ghi nhận người hiếu thảo, ai làm con mà nhà nghèo rớt mồng tơi, chỉ biết còng lưng làm việc để nuôi cha mẹ, sáng sớm đi làm, tối mịt mới về, ngày nào cũng thăm hỏi cha mẹ một cách chu đáo, không ngại cực khổ, vất vả. Rồi khi cha mẹ mất thì ở lại canh mộ, một mình sống trong hang đá trên núi, chịu rét chịu nóng, không sợ thú dữ, sẵn sàng hy sinh cả thân mình để báo đáp công ơn cực nhọc của cha mẹ thì người ấy được ghi nhận vào hàng “đạo hiếu khổ hạnh”.

Câu chuyện thật về ông Thang Kỳ Tử (tên thật là Thang Phương Trung) ở huyện Tương Đàm, tỉnh Hồ Nam:

Ông Thang là người cả đời sống thật thà, trung hậu. Cha mất sớm chỉ còn mẹ già, không anh em, nhà nghèo đến mức ít được đi học. Ông phải đi làm thuê làm mướn để kiếm sống, dành dụm từng đồng nuôi mẹ. Sáng đi làm, tối về nhà là hỏi han mẹ ngay, chăm sóc mẹ tận tình, không bao giờ bỏ sót. Mẹ ông vui lắm, cảm giác như được hưởng phúc lớn lao.

Đến khi mẹ mất, ông an táng xong xuôi thì một mình ở lại trong hang đá cạnh mộ. Ban ngày vẫn đi làm kiếm ăn, ban đêm về canh mộ. Mấy năm trời trời rét nóng, mưa gió ông đều chịu đựng, hang đá bị mưa dột mà không sập, thú dữ rắn rết thường chui vào nhưng ông vẫn bình an vô sự, chẳng hề hấn gì.

Rồi lạ lùng thay, trên mộ mẹ bỗng mọc lên cây lúa, kết hạt đầy. Ông hái ăn, hái xong lại mọc tiếp, ngày nào cũng đủ no, thế là ông không cần đi làm nữa. Dân làng ai cũng trầm trồ: “Kỳ lạ thật! Đây chính là trời báo đáp cho lòng hiếu thảo của ông ấy.”

Cũng năm đó, ở một chỗ khác có đám cướp định giật của khách đi đường. Bỗng chúng thấy người đông như quân lính ùa tới, hoảng quá bỏ chạy. Khách thoát nạn, nhìn lại thì chẳng thấy ai, hóa ra chính là ông Thang tình cờ đi qua đó. Mọi người nghe chuyện đều khen lạ lùng!

Lại có lần ở một nơi khác tổ chức cúng lễ lớn, xin thần linh giáng cơ, thần tiên bảo: “Có Hiếu Tử đến rồi, mau ra đón!”. Mọi người chạy ra xem, gọi mãi không thấy ai trả lời. Một lát sau ông Thang bước tới, trông bình thường chẳng có gì đặc biệt. Hỏi kỹ mới biết chính là ông. Ai nấy mừng rỡ, tặng ông bộ quần áo đẹp để thay, chuyện này lan truyền khắp nơi như chuyện lạ.

Người có đức hiếu thật sự thì thần linh kính nể, quỷ dữ cũng phải tránh xa. Danh tiếng ông Thang vang khắp tỉnh, khắp nước, ai cũng ca ngợi là đại hiếu. Sau này ông học được làm thơ làm văn, đầu óc bỗng thông minh sáng suốt. Đến năm 70 tuổi, ông ra đi nhẹ nhàng, không bệnh tật gì.

Có người tốt bụng xin thần linh giáng cơ hỏi: “Bây giờ thiên hạ ai xứng đáng là đại trung đại hiếu nhất?” Thần tiên đáp: “Trên thiên đình có lời dạy: trung thì kính Tăng Quốc Phiên, hiếu thì Thang Kỳ Tử.” Hỏi tiếp: “Hai người này chết rồi thành thần tiên gì?” Tiên bảo: “Cả hai đều đã lên thiên cung rồi.”

Một người có học ở huyện nghe chuyện ông Thang, cảm động quá bèn làm bài thơ ca ngợi. Câu chuyện này nhắc nhở rằng hiếu thảo thật sự dù nghèo khổ đến đâu trời đất vẫn ghi nhận và báo đáp xứng đáng. Nó khích lệ mọi người sống tốt, báo hiếu cha mẹ bằng hành động chân thành.

Mỹ Mỹ biên tập
Trích Thiện thư đường

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi