Đứng trước biển cả mà ngộ ra sự bao dung
Biển cả đón nhận mọi cơn sóng, bất kể trong sạch hay đục, vì vậy biển cả mới mênh mông vô tận. Gần đây khi tham quan một triển lãm thư pháp, vài nét chữ lớn vừa mạnh mẽ vừa thanh tú đập vào mắt tôi: “Ngẩng nhìn núi cao mà giải tỏa nỗi lòng vương vấn, đứng trước biển cả mà ngộ ra sự bao dung.”
Tôi suy ngẫm ý nghĩa của câu nói ấy, lòng chợt rung động mạnh mẽ. Trước đây tuy tôi rất ngưỡng mộ những bậc chính nhân quân tử có tấm lòng rộng lớn, nhưng chưa từng thực sự mở rộng tâm lượng từ trong đáy lòng mình.
Tôi luôn để bụng những khuyết điểm và lỗi lầm của người khác, thường than vãn đầy bụng với những người hay việc mình không ưa, khiến chính bản thân lúc ấy cũng cảm thấy rất đau khổ.
Từ đó tôi liên tưởng đến sự rộng lớn của biển cả, đột nhiên thấy vô cùng xấu hổ. Cuộc đời quý ở chỗ tu dưỡng đức hạnh, mà bao dung chính là đức hạnh lớn nhất của đời người. Biển cả có thể dung nạp trăm sông muôn dòng, vậy làm người sao lại không thể “bụng chứa được thuyền lớn”?
Khi tôi bắt đầu thử nghiệm trong lòng ý niệm tha thứ và bao dung người khác, trái tim liền dâng lên một dòng ấm áp, tâm thái trở nên bình an, thanh thản, cơn giận trong lòng tự nhiên tan biến. Khi dùng một trái tim không so đo để hóa giải oán hận và lửa giận trong quá khứ, cuộc sống bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng và vui vẻ.
Bao dung người khác không phải là buông thả cảm xúc, càng không phải là dung túng hay che giấu lỗi lầm, mà là tăng cường sự thấu hiểu và giao tiếp với người khác, thiện ý mà lý giải cho họ.
Bao dung không phải là không phân biệt phải trái, không có nguyên tắc; bao dung chỉ là giúp mình thoát khỏi tâm thái vinh nhục, so đo tính toán, buông bỏ tấm lòng hẹp hòi hay để bụng mọi chuyện.

Một người có sức bao dung lớn ắt là người có phẩm đức cao thượng, đồng thời cũng là người rất có sức hút. Tấm lòng của một người có thể chứa đựng được bao nhiêu người, thì sẽ nhận được bấy nhiêu sự tôn trọng và yêu mến từ người khác.
Cổ nhân có câu: “có dung nạp mới lớn lao”. Biển cả vì dung nạp trăm sông muôn suối nên mới trở thành biển cả; hư không vì dung nạp vạn vật muôn hình nên mới trở thành hư không; làm người nếu biết bao dung những điều khác biệt, nhân cách mới trở nên cao cả. Khi xử sự ở đời mà có thêm một phần bao dung khiêm nhường, sẽ bớt đi một phần ngăn cách và trở ngại.
Bao dung lỗi lầm vô ý của người khác chính là tự tạo phúc đức cho mình. Bao dung người khác, lượng thứ người khác, thấu hiểu người khác, tha thứ người khác, tôn trọng người khác tất cả đều là bài học bắt buộc trong đời người.
Trong Thượng Thư – Quân Trần có viết: “Tất phải có nhẫn, việc mới thành. Có dung nạp, đức mới lớn.” Nền tảng của sự thành công nằm ở ý thức nhẫn nhịn, còn độ lượng “biển cả chứa trăm sông” chính là cội nguồn thành tựu đạo đức, cũng là một biểu hiện của sự tu dưỡng con người.
Tâm bao dung cần có tấm lòng rộng lớn, chỉ có bao dung thì tâm cảnh con người mới càng gần với cái đẹp và chân lý của cuộc đời.
Bao dung là một cảnh giới cao cả. Các bậc thánh nhân nói rằng: biển cả chính là một giọt nước mắt của Phật tổ. Khi chư thần Phật nhìn thấy chúng sinh trần thế vì ân oán tình thù, công danh lợi lộc mà tranh giành đấu đá không ngừng, không khỏi rơi một giọt lệ từ bi. Giọt lệ ấy rơi xuống trần gian, hóa thành biển cả.
Bỗng nhiên tôi hiểu vì sao mỗi lần đứng bên bờ biển nghe tiếng sóng vỗ, lòng luôn dâng trào một nỗi xúc động khó tả đó chính là lời nhắc nhở từ chư thần Phật: hãy học cách bao dung!
Núi cao dung chứa mọi tảng đá, bất kể to nhỏ, nên núi cao mới hùng vĩ tráng lệ; biển cả dung chứa mọi bông sóng, bất kể trong sạch hay đục ngầu, nên biển cả mới mênh mông vô tận. Sở hữu một trái tim bao dung vạn vật, con người mới có thể trở thành bậc giác ngộ giữa nhân gian.
Tiểu Hoa biên dịch
Theo: secretchina

Xem thêm
Theo vandieuhay

