Câu Chuyện Cuộc Đời

Vì sao người có phúc lại chọn ở một mình, đặc biệt là người phụ nữ có phúc

Vì sao người có phúc lại chọn ở một mình, đặc biệt là người phụ nữ có phúc

Cổ nhân từng dạy: “Ngoài động thì loạn, trong tĩnh thì an.” Một câu nói ngắn gọn, nhưng chứa đựng trí tuệ của bao đời tu tập và quán chiếu.

Nhìn ra bên ngoài, thế gian chưa từng thiếu âm thanh, chưa từng thiếu người, chưa từng thiếu những cuộc gặp gỡ, hội họp, tiệc tùng. Nhưng càng đông, càng ồn, lòng người lại càng dễ loạn. Loạn vì so sánh, loạn vì hơn thua, loạn vì ánh nhìn của người khác, loạn vì sợ mình bị bỏ lại phía sau.

Cái “tĩnh” mà cổ nhân nói đến không phải là sự vắng vẻ của không gian, mà là sự lặng yên nơi nội tâm. Khi tâm an, dù ở giữa chợ đời vẫn an. Khi tâm loạn, dù ở trong phòng kín vẫn bất an.

Người phụ nữ có phúc thường không đi tìm sự bình yên ở nơi đông người. Họ không cần phải luôn xuất hiện, luôn cười nói, luôn hòa vào những cuộc vui để chứng minh rằng mình không cô đơn. Bởi sâu trong lòng, họ hiểu rất rõ: sự an ổn thật sự không nằm ở số lượng các mối quan hệ, mà nằm ở chất lượng của tâm hồn.

Người có phúc không sợ im lặng, bởi trong im lặng ấy, họ nghe được tiếng lòng mình rõ nhất. Và chỉ khi nghe được tiếng lòng mình, con người mới thật sự biết mình cần gì, nên buông gì và giữ gì.

Ở một mình, với họ, không phải là bị bỏ quên, mà là biết quay về. Quay về với tự tâm sau một ngày dài va chạm, kỳ vọng, áp lực. Quay về để tháo bỏ những lớp mặt nạ mà đời sống bắt buộc phải mang, mà quay về để được là chính mình. 

a98cff3196f2098cd93f5f68e1c18261

Trong Phật pháp, đó chính là bước đầu của tỉnh thức: Khi con người không còn phóng tâm ra ngoài quá nhiều mà bắt đầu thu tâm lại, nhìn sâu vào bên trong.

Đức Phật dạy về sáu trần: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Sáu trần ấy ngày ngày kéo lôi con người chạy không nghỉ. Mắt thấy đẹp thì sinh ham, tai nghe khen thì sinh vui, nghe chê thì sinh buồn, ý tiếp xúc với cảnh thì sinh vọng tưởng.

Ở nơi đông người, sáu trần càng mạnh, tâm càng dễ tán loạn. Còn khi ở một mình, không phải sáu trần biến mất, mà là sức kéo của chúng yếu đi, tạo điều kiện cho tâm được nghỉ ngơi. Ở một mình, nếu biết sống chánh niệm, chính là đang quay về nương tựa nơi chính mình.

Người sợ ở một mình thường không phải vì không gian trống vắng, mà vì nội tâm trống rỗng. Khi bên trong chưa đủ đầy, con người sẽ tìm bên ngoài để lấp: tìm tiếng nói để che bất an, tìm đám đông để quên trống trải, tìm cuộc vui để tạm quên những câu hỏi sâu thẳm trong lòng.

Nhưng càng chạy, càng mệt. Càng trốn, càng sợ.

Người quen ở một mình không phải là người lạnh lùng, mà là người đã bắt đầu biết tu tâm. Tu ở đây không nhất thiết là vào chùa, mà là biết soi lại mình, nhìn lại vui buồn, chấp trước, mong cầu.

Ở một mình là lúc tâm được nghỉ khỏi những vai diễn xã hội để trở về trạng thái chân thật nhất. Và trong sự chân thật ấy, con người mới có cơ hội hiểu mình, thương mình, rồi từ đó biết thương người đúng cách.

Người phụ nữ có phúc hiểu rằng: nếu không an với chính mình, thì dù có thêm bao nhiêu người bên cạnh, lòng vẫn không yên. Còn khi đã an với chính mình, ở một mình cũng đủ đầy. Họ không ghét giao tiếp, không trốn tránh nhân duyên, nhưng biết chọn lọc. Biết lúc nào nên mở cửa, lúc nào nên khép lại, lúc nào cần lắng nghe người khác, lúc nào cần lắng nghe chính mình.

33eea308998db857f1ff1faacb21d424

Cổ nhân nói: “Tri nhân giả trí, tự tri giả minh.” Biết người là khôn, biết mình mới là sáng. Ở một mình chính là cơ hội quý báu để tự tri. Trong sự tĩnh lặng, con người bắt đầu thấy rõ mệt mỏi, nỗi buồn, mong cầu. Từ đó học cách chấp nhận, buông xả và chuyển hóa.

Người phụ nữ dám ở một mình, dám đối diện với chính mình, chính là đang gieo nhân lành cho phúc về sau. Ở một mình không phải là đoạn tuyệt với thế gian, mà là tạm lùi một bước để nhìn đời rõ hơn, nhìn mình sâu hơn. Tâm bớt loạn thì đời tự nhẹ. Đời nhẹ chính là phúc.

Đức Phật dạy: “Tâm tịnh thì cõi tịnh.” Cảnh chỉ là cảnh. Khổ hay vui đều do tâm mà ra.

Người hiểu đạo không trách đời nhiều biến động, mà quay về chăm sóc nội tâm trước.

Người phụ nữ có phúc thường ít vọng tưởng, ít so sánh, ít sân si. Không phải vì họ không có suy nghĩ, mà vì họ không để suy nghĩ kéo mình đi quá xa. Họ hiểu rằng mỗi lần sân khởi là mỗi lần phúc hao, mỗi lần nhẫn được là mỗi lần phúc tăng.

Họ giữ gìn ba nghiệp: Thân – Khẩu – Ý. Ít nói lời tổn thương, ít nuôi dưỡng ý nghĩ xấu, ít để thân chạy theo những cuộc tụ hợp vô nghĩa. Họ biết, phúc giống như nước trong bình. Làm việc thiện là thêm nước. Nhưng khẩu nghiệp, ý nghiệp, thân nghiệp là những lỗ rò khiến nước chảy ra.

Người có phúc không cầu phúc nhiều, chỉ cố gắng đừng làm mất. Họ sống giản dị, không phô trương. Giữ phúc như giữ ngọn đèn trong gió, che chắn cẩn thận để ánh sáng ấy soi đường cho mình và cho người.

Khi đã giữ được tâm, họ bước sang một tầng sâu hơn: biết đủ. Biết đủ không phải an phận tiêu cực, mà là trí tuệ. Là biết đâu là cần, đâu là muốn. Biết dừng đúng lúc để giữ phúc.

Họ an vui với một gian nhà sạch, một bữa cơm đạm, một buổi chiều yên tĩnh. Những niềm vui nhỏ, thật, bền, không cần chứng minh. Họ hiểu rằng: vui lớn thì chóng tàn, náo nhiệt rồi cũng trống rỗng. Chỉ có sự bình an mới đi cùng con người lâu dài.

Ở một mình, với họ, là để tu chứ không phải trốn đời. Là sống giữa nhân duyên mà không bị nhân duyên trói buộc. Là giữ lòng không nhiễm, không nặng. Trong khoảng lặng, họ quán chiếu vô thường: thân đổi thay, cảm xúc đổi thay, nhân duyên đổi thay. Nhờ vậy, họ bớt bám víu, bớt khổ đau.

Họ học cách buông từng chút: buông kỳ vọng, buông so sánh, buông mong cầu quá mức. Mỗi lần buông được một phần vọng là mỗi lần tâm nhẹ hơn, phúc dày hơn. Họ không chạy trốn nỗi buồn bằng náo nhiệt. Họ ngồi yên với nó, nhìn nó, thở cùng nó. Và khi được nhìn bằng chánh niệm, nỗi buồn tự yếu đi.

Tu giữa đời là con đường khó nhưng đẹp. Không hình thức, không phô trương. Chỉ là một người phụ nữ bình thường sống giữa đời thường, nhưng tâm ngày càng lặng. Họ không đoạn duyên, chỉ bớt bám duyên. Duyên đến thì trân trọng, duyên đi thì tiễn nhẹ. Không oán, không níu. Họ gieo nhân lành trong lặng lẽ, không cầu quả sớm. Một lời nói mềm hơn, một lần nhẫn nhiều hơn, một suy nghĩ thiện hơn hôm qua.

Những hạt nhân ấy âm thầm bén rễ rất sâu.

Người thật sự có phúc không cần nói nhiều về phúc. Phúc hiện ra trong ánh mắt, trong dáng đi, trong cách đối diện khó khăn mà không oán trách.

Cổ nhân nói: “Phúc hậu tại tâm, không tại miệng.” Phúc nằm ở tâm hiền, không ở lời hay.

Cuối cùng, người phụ nữ có phúc là người ở một mình không buồn, ở giữa đời không loạn. Biết quay về để dưỡng tâm, biết bước ra để giữ duyên. Họ không đòi đời phải hoàn hảo, chỉ mong lòng mình an ổn. Và chính vì không đòi hỏi quá nhiều, mà những gì đến với họ lại thường đủ đầy theo cách rất riêng.

Phúc đến lặng lẽ, bền bỉ, như ánh đèn dầu cháy chậm, nó không chói lóa, nhưng soi sáng cả một đời.

Tú Uyên biên tập

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi