Bình thản khi có, nhẹ lòng khi mất
Cuộc sống chưa bao giờ là con đường bằng phẳng trải sẵn hoa hồng cho bất kỳ ai.
Mỗi người đều phải đi qua những đoạn dốc riêng, mang trên vai những gánh nặng mà người khác không thể nhìn thấy. Có người vất vả vì cơm áo, có người mệt mỏi vì tình cảm, có người lại chông chênh giữa những lựa chọn không lối thoát. Vì thế, sống được hai chữ “bình thản” đã là một bản lĩnh, giữ được “nhẹ lòng” khi mất mát lại càng là một sự trưởng thành.
Trong hành trình ấy, ai rồi cũng phải học cách chấp nhận những điều không mong muốn. Ly sữa lỡ tay làm đổ, chiếc ví bỗng dưng thất lạc, một mối tình không còn đi tiếp, một tình bạn dần phai nhạt… Những chuyện ấy có thể khiến ta tiếc nuối, buồn bã, thậm chí tổn thương rất lâu. Nhưng dù có đau đến đâu, ta cũng không thể quay ngược thời gian để giữ lại. Điều duy nhất có thể làm, là học cách buông tay và bước tiếp.
Có những lúc, con người không đủ mạnh mẽ để mỉm cười trước mất mát. Khi ấy, im lặng cũng là một cách bảo vệ bản thân. Không cần phải giải thích với ai, không cần phải gồng mình tỏ ra ổn. Chỉ cần lặng lẽ nhìn lại những gì thuộc về mình, học cách trân trọng và giữ gìn những điều còn ở lại. Bởi trong cuộc đời, có những người, có những chuyện, chỉ cần ta bớt để tâm, bớt kỳ vọng, thì họ cũng không còn khả năng làm ta tổn thương nữa.
Ai sống trên đời cũng mang theo những mớ hỗn độn riêng: những áp lực chưa giải quyết xong, những ước mơ còn dang dở, những nỗi buồn chưa kịp gọi tên. Có lúc, ta cố gắng hết sức mà mọi thứ vẫn không đi theo ý muốn. Khi đã bất lực, chi bằng học cách thuận theo tự nhiên. Không buông xuôi, nhưng cũng không cưỡng cầu. Được thì bình thản đón nhận, mất thì nhẹ lòng tiễn đưa. Không cần phải giả vờ rằng mình luôn mạnh mẽ, vì ai cũng có lúc yếu mềm.

Thật ra, trong cuộc sống này, không có quá nhiều người bận tâm đến việc bạn sống có hạnh phúc hay không. Mỗi người đều đang mải mê vật lộn với cuộc đời của chính mình. Họ có thể lướt qua nỗi buồn của bạn trong vài giây, rồi lại quay về với những lo toan riêng. Vì thế, điều quan trọng nhất không phải là sống để vừa lòng người khác, mà là sống sao cho bản thân không hổ thẹn, không dằn vặt, không bỏ rơi chính mình.
Tiền bạc mất rồi có thể kiếm lại. Công việc mất rồi có thể tìm lại. Bạn bè rời xa rồi vẫn có thể gặp những người mới. Nhưng sức khỏe, tinh thần và lòng tin vào bản thân, một khi đã cạn kiệt, sẽ rất khó để bù đắp. Vì vậy, điều quý giá nhất mà mỗi người cần giữ gìn, chính là chính mình.
Hãy ăn uống đủ bữa, ngủ đủ giấc, quan tâm đến cảm xúc của bản thân. Hãy cho mình quyền được mệt, được buồn, được nghỉ ngơi. Đừng quá khắt khe với chính mình chỉ vì vài lần vấp ngã. Cuộc đời dài lắm, thua một đoạn không có nghĩa là thua cả hành trình.
Suy cho cùng, sống trên đời, học được hai chữ “bình thản” khi được và “nhẹ lòng” khi mất, đã là một dạng hạnh phúc. Khi lòng không còn quá nhiều oán trách, khi tim không còn chất đầy nuối tiếc, ta sẽ thấy cuộc sống dù không hoàn hảo, vẫn đáng để tiếp tục yêu thương.
Tú Uyên biên tập
Xem thêm
Theo vandieuhay

