Câu Chuyện Cuộc Đời

Vì sao “nhìn tướng ăn có thể đoán được tính cách của một người”?

Vì sao “nhìn tướng ăn có thể đoán được tính cách của một người”?

Vì sao ông bà ta thường nói: “Nhìn tướng ăn biết số phận”, lại nói thêm: “Tướng ăn chính là phong thủy của một người”? Có người cho rằng, khi ta điều chỉnh được phong thái và cách ăn uống của mình, cũng chính là đang điều chỉnh phong thủy và vận mệnh của bản thân.

Ông bà xưa dạy: “Học ăn, học nói, học gói, học mở.” Trong đó, chữ “ăn” đứng đầu, không phải ngẫu nhiên. Lễ nghi ăn uống từ xưa đến nay vẫn được xem là thước đo giáo dưỡng của một con người. Người ta nói, nhìn vào chi tiết nhỏ sẽ thấy nề nếp lớn. Chỉ từ cách cầm đũa, cách gắp thức ăn, cũng có thể nhìn ra gia phong và tu dưỡng của một người.

New Project 178
Hình ảnh minh hoạ: Từ tướng ăn, người ta có thể thấy được tính cách của một người

Có một câu chuyện kể rằng, một vị quản lý công ty từng mời vài nhân viên mới đi ăn cơm, với ý định tìm hiểu thêm về họ, mong sau này làm việc với nhau được ăn ý hơn.

Trong số đó có một người quê Tứ Xuyên. Anh ta gọi toàn những món cay nồng đúng khẩu vị của mình. Mỗi món vừa được dọn lên, anh liền dùng đũa đảo tung, miệng còn ngậm thức ăn, lớn tiếng bình phẩm mùi vị. Hễ thấy món nào hợp ý là lập tức kéo về phía trước mặt mình, dáng vẻ như trong bữa tiệc này chỉ có mình anh ta là quan trọng nhất.

Một người khác thì trái ngược. Anh ta khá hướng nội, ít nói, từ đầu đến cuối đều giữ vẻ hòa nhã. Mọi người nâng ly, anh cũng tăng theo, món gì cũng ăn, không kén chọn.

Thế nhưng đến gần cuối bữa, anh ta bắt đầu nói năng thiếu chừng mực, lời lẽ ba hoa, cuối cùng “rầm” một tiếng, ngã nhào khỏi ghế.

Sau bữa ăn, vị quản lý lặng lẽ đưa ra kết luận. 

Người thứ nhất: quá ích kỷ, thiếu giáo dưỡng, sau này khó có tinh thần hợp tác tập thể.

Người thứ hai: chăm chỉ, nhưng thiếu chủ kiến, không biết dừng đúng lúc, trong công việc dễ mất phương hướng và thiếu tự tri.

Chỉ trong một bữa cơm, hai người đều bộc lộ rõ bản thân. Rượu vào lời ra, trên bàn ăn, nhân phẩm hiện hình, công việc cũng theo đó mà mất.

Những người lời nói và hành động không nhất quán, không coi trọng lễ tiết trên bàn ăn, phần nhiều cũng là người thiếu tu dưỡng, không có tầm nhìn xa. Một chiếc bàn ăn tuy nhỏ, nhưng lại ẩn chứa cả đại càn khôn của đời người. Chua, cay, mặn, ngọt, nếm vào không chỉ là món ăn, mà còn là vị thật của nhân tính.

Từ tướng ăn, người ta có thể thấy được tính cách của một người

Trung Quốc từ xưa đã nổi tiếng với những bữa tiệc mang nhiều tầng ý nghĩa giao tế, từ “Hồng Môn yến” cho đến những bàn tiệc trang trọng. Trong những bữa tiệc ấy, nhất cử nhất động đều có hàm ý riêng. Người từng trải chỉ cần nhìn cách ăn của một người, cũng có thể đoán ra phần nào bản chất của họ.

Người đối xử lịch sự với nhân viên phục vụ thường mang tính khiêm nhường, bởi họ biết tôn trọng người yếu thế. Những người như vậy đáng để kết giao, vì họ không có thói khinh người.

Người ăn uống chậm rãi, đúng như lời dạy “ăn chậm nhai kỹ”, không chỉ biết giữ gìn sức khỏe mà còn mang tính cách ôn hòa.

Người gắp thật nhiều nhưng lại không ăn hết thường không biết trân quý đồ ăn. Người xưa rất coi trọng hạt cơm manh áo, tin rằng thức ăn là ân huệ của Trời Đất và Thần linh. Biết trân trọng đồ ăn chính là biểu hiện của lòng biết ơn.

Người nhai thong thả, không câu nệ tiểu tiết thường là người độ lượng, không thích bị ràng buộc. Trái lại, người vừa gắp vừa nhai vừa nói năng không đầu không cuối, lại dễ nổi nóng khi gặp chuyện không vừa ý, thường khó đáng tin cậy trong công việc và cũng thiếu chí tiến thủ. Người nhai phùng mang trợn má thường nóng nảy, chuyện nhỏ cũng dễ thành chuyện lớn.

Người kén ăn, chỉ chọn thứ mình thích và gạt phần không thích sang một bên, thường quen nghĩ cho bản thân mà ít để ý đến người khác. Người món gì cũng ăn lại dễ phóng túng, tùy tiện, đôi khi vô lễ, tuy cởi mở nhưng ít tri kỷ.

Người ăn uống chừng mực, chỉ chọn món tốt cho sức khỏe thường khoan dung, lương thiện, được nhiều người tin cậy.

Người ăn món gì cũng thấy hợp khẩu vị thường có tính ôn hòa, dễ thích nghi, biết kiềm chế cảm xúc và không câu nệ chuyện vặt.

Một bậc thầy về lễ nghi từng nói: chỉ cần nhìn cách ăn, có thể thấy được giáo dưỡng và gia phong của một người. Trong một bữa ăn, khí chất và tính cách đều bộc lộ rõ ràng.

New Project 182
Hình ảnh minh hoạ: người có tướng ăn tốt

Người có tướng ăn tốt thường là người hiểu rõ đời sống.

Họ dù ăn bốc cũng gọn gàng sạch sẽ. Dù có đói đến đâu, khi ngồi vào bàn ăn vẫn giữ được sự bình tĩnh, thong thả. Người kiểm soát được bản thân trước đồ ăn thường cũng là người có kỷ luật với chính mình. Họ không qua loa với cuộc sống: từ cách đặt bình hoa trên bàn, bày bát đũa, cho đến bữa ăn giản dị tự nấu, đều có thể làm cho tinh tế và trang nhã.

Người ăn uống tao nhã thường biết nấu và cũng biết thưởng thức vẻ đẹp của món ăn. Họ sẵn sàng vào bếp nấu cho gia đình, bạn bè, và niềm vui lớn nhất là thấy mọi người ăn uống vui vẻ. Người xưa nói: “Từ chi tiết nhỏ nhìn ra trí tuệ lớn.” Việc ăn cơm cũng như vậy. Dù là việc rất nhỏ, nhưng lại thể hiện thái độ sống. Giáo dưỡng có thể cố giữ trong chốc lát, nhưng trong những khoảnh khắc vô ý, nó sẽ tự bộc lộ.

Tục ngữ có câu: “Để đồ ăn theo miệng, chứ đừng để miệng theo đồ ăn.” Nghĩa là đưa thức ăn vào miệng, chứ không cúi đầu dí miệng vào bát. Vì thế mới sinh ra nhiều quy tắc trên bàn ăn: ngồi lưng thẳng cổ ngay, không rung đùi, không gắp lia lịa, không tạo tiếng động khi nhai hay chạm bát đũa. Chủ nhà hoặc người lớn tuổi nhất chưa gắp thì chưa ăn, không với quá xa, giữ tốc độ ăn ổn định, và cũng nên cân nhắc lời nói để không làm mất không khí chung.

Vì sao nói muốn cải biến vận mệnh, trước hết phải thay đổi cách ăn? Không chỉ là cách ăn, mà cả cách nấu ăn. Người nấu bếp nếu mang tâm trạng bực bội, lo lắng, vừa nấu vừa nghĩ việc khác, món ăn dễ vụng về, cháy khét. Tôi có một người bạn thường nói: “Ăn mà hậm hực là vì tâm không yên.”

Nếu toàn tâm toàn ý nấu một món ăn, điều hòa được tâm thái, thì món ăn dù đơn giản cũng trở nên ấm áp. Người ăn vào sẽ mang theo năng lượng tích cực, ăn chậm rãi mà cảm nhận. “Kim tâm ngọc dịch vào đồ ăn”, sức khỏe được cải thiện, thái độ thay đổi, thì cuộc đời chẳng phải cũng dần đổi khác hay sao?

Trong gia đình xưa, người mẹ hoặc nàng dâu thường ngồi gần nồi cơm để xới cho cả nhà. Mỗi bát xới vừa hai vá, không quá đầy cũng không quá ít, chừa một khoảng để thức ăn không tràn ra ngoài. Cơm không được dư thừa mà cũng không được thiếu. Đó là biểu hiện của sự khéo léo và tinh tế. Điều cấm kỵ là để thức ăn vung vãi, hoặc vừa nhai vừa nói chuyện.

Mong rằng trong cuộc sống này, mỗi chúng ta đều có thể rèn luyện để trở thành người có tướng ăn tốt, gặp được những người đồng điệu, và cùng nhau thưởng thức những bữa cơm ngon lành, bình an.

Tiểu Hoa biên tập 

New Project 158 2

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi