Vượt qua hoài nghi để học Đại Pháp, khỏi bệnh nan y khiến bác sĩ ngạc nhiên
Tôi tên là Phượng, năm nay 41 tuổi, hiện đang sinh sống tại phường Tân Hưng, TP. Hải Phòng. Hiện tôi đang công tác trong ngành dược. Trước khi biết đến Đại Pháp, tôi mang trong mình rất nhiều bệnh tật.
Thứ nhất, tôi bị viêm loét dạ dày – tá tràng và mắc bệnh máu khó đông. Ngoài ra, năm 2016 tôi phải cắt túi mật, bị thoái hóa đốt sống cổ và thoát vị đĩa đệm thắt lưng. Cũng trong năm 2016, tôi bắt đầu bị đau đầu rất nhiều, cơn đau kéo dài không dứt, thường xuyên nôn mửa, đôi khi mất ý thức.
Khi đi khám, bác sĩ chẩn đoán tôi bị túi phình mạch máu não ở vị trí giáp vòng sọ. Túi phình khá to, rất khó phẫu thuật, tỷ lệ thành công không cao. Bác sĩ nói tôi phải chung sống với căn bệnh này và chấp nhận nguy cơ có thể vỡ bất cứ lúc nào. Nếu nhẹ thì có thể trở thành người thực vật, nặng thì tử vong.
Lúc đó tôi vô cùng buồn và trăn trở vì tôi có hai con nhỏ. Đứa lớn mới 5 tuổi, đứa bé 3 tuổi, mà cháu bé lại chậm phát triển trí não và bị tăng động. Tôi rất tuyệt vọng, không biết nếu mình có mệnh hệ gì thì ai sẽ là người lo cho các con.

Khi ấy, tôi được bác dâu giới thiệu đến một môn tu luyện Pháp Luân Công. Bác bảo tôi hãy tu luyện đi, Pháp Luân rất tốt, là công pháp của Phật gia giúp con người tu theo Chân – Thiện – Nhẫn và cải biến bản thể. Nhưng lúc đó tôi cho rằng đây là mê tín, không tin và không tham gia luyện công.
Càng ngày bệnh của tôi càng nặng, thuốc giảm đau không còn tác dụng. Tôi ngày càng phụ thuộc vào serotonin để ngủ, nhưng giấc ngủ rất chập chờn. Sức khỏe kiệt quệ. Khi ấy anh rể tôi – một người tu luyện Pháp Luân Công – khuyên tôi nên tập luyện vì Pháp môn này rất kỳ diệu, có thể giúp tôi.

Lúc đó tôi nghĩ mình cũng không còn cách nào khác, nên thử xem sao. Tôi lên Google tìm hiểu về Pháp Luân Công, nhưng theo tư duy cũ, tôi chỉ tìm đọc những thông tin tiêu cực, những bài viết xuyên tạc, sai lệch. Điều đó khiến tôi hoang mang và sợ hãi, không dám tu luyện.
Mãi đến cuối năm 2018, một người bạn hẹn tôi ở Quảng trường Thống Nhất. Bạn không đến, tôi ngồi đợi thì thấy một nhóm người đang luyện công. Các bác luyện công với động tác rất trầm tĩnh. Khi đứng gần, tôi cảm nhận được một nguồn năng lượng rất thuần khiết, dễ chịu. Tôi tham gia và cùng các bác luyện đủ 5 bài công pháp.
Tối hôm đó, tôi ngủ rất ngon. Ngày hôm sau tôi đến điểm luyện công và bắt đầu luyện tập thường xuyên. Chỉ sau vài ngày, các triệu chứng đau đầu của tôi gần như biến mất hoàn toàn. Những cơn đau dạ dày, cảm giác nặng đầu do thoái hóa đốt sống cổ cũng không còn. Lưng tôi hết đau. Các bệnh tật của tôi biến mất lúc nào tôi cũng không hay biết.
Sau đó, bác sĩ liên hệ vì tôi đã lâu không đi tái khám. Do gia đình thúc giục, tôi đi kiểm tra lại. Khi chụp MRI, túi phình đã biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết. Bác sĩ vô cùng ngạc nhiên. Lúc đó tôi biết rằng Sư phụ đã cứu tôi, Đại Pháp đã cứu tôi.

Tuy đạt được lợi ích lớn như vậy, nhưng trong tâm tôi vẫn còn lo sợ và hoài nghi, nên tôi không dám đọc sách, không dám chia sẻ với các đồng tu, không học Pháp nhóm, không giao lưu. Tôi chỉ đến luyện công rồi về.
Một thời gian sau, khi đang làm việc tại cơ quan, tôi đột nhiên ngất đi. Khi tỉnh lại, tôi đã ở bệnh viện, được đưa vào phòng cấp cứu vì tình trạng rất nguy hiểm. Tôi vội nắm tay chồng và bảo anh đưa tôi về nhà, nói rằng tôi không sao.
Mặc cho sự phản đối của gia đình, chồng tôi vẫn đưa tôi về. Lúc đó, người thân bên ngoại đã có mặt đông đủ. Tôi nhờ chồng mở 9 bài giảng của Sư phụ. Tôi nằm nghe, và sau khi nghe xong, thân thể tôi nhẹ nhàng như chưa từng có vấn đề gì. Tôi dậy đánh răng, rửa mặt rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau, tôi đi làm bình thường. Mọi người vô cùng ngỡ ngàng vì ngày hôm trước tôi còn rất nặng, mà hôm sau đã hoàn toàn bình thường.

Từ đó, tôi bắt đầu đọc Pháp. Khi đọc Chuyển Pháp Luân, tôi mới hiểu thế nào là Chân, thế nào là Thiện, thế nào là Nhẫn. Tôi nhận ra trước đây mình đã sai rất nhiều, trong công việc và cuộc sống luôn có tâm tranh đấu, tâm danh lợi, tâm oán hận, luôn cảm thấy bất công.
Từ khi tu luyện, mỗi khi có việc xảy ra, tôi luôn nhìn lại bản thân, xem mình sai ở đâu để sửa mình theo Chân – Thiện – Nhẫn.
Qua câu chuyện của mình, tôi mong mọi người bớt chút thời gian tìm hiểu về Pháp Luân Đại Pháp.
Khai Tâm biên tập (Tư liệu bài viết và hình ảnh lấy trên trang Nguyện Ước)
Xem thêm
Theo vandieuhay

