Khi bình an trở thành điều quý giá nhất – Cháy chung cư khiến ba mẹ con tử vong
Vào những dịp cuối năm, khi mọi người đang trong không khí hân hoan chuẩn bị cho ngày Tết, từng con phố trở nên rộn ràng hơn, từng gia đình tất bật lo cho những bữa cơm sum họp và những dự định cho năm mới. Ai cũng mong những ngày ấy trôi qua trong bình an, bởi Tết vốn là thời điểm để trở về, để ở bên nhau nhiều hơn.
Thế nhưng, giữa không khí tưởng chừng chỉ có niềm vui ấy, một vụ cháy xảy ra tại một căn nhà hai tầng ở Sài Gòn, đã khiến nhiều người lặng đi. Ba mẹ con ra đi trong hỏa hoạn, để lại phía sau một khoảng trống không dễ gì bù đắp cho người ở lại.

Theo thông tin từ báo chí, đám cháy bùng lên khi mọi người đang ngủ. Ngọn lửa lan nhanh trong căn nhà khép kín, khiến việc thoát ra ngoài trở nên vô cùng khó khăn. Người dân xung quanh phát hiện và tìm cách dập lửa, nhưng khi lực lượng chức năng khống chế được đám cháy thì ba mẹ con đã không qua khỏi.
Người chồng, thời điểm đó không có mặt ở nhà, trở về chỉ còn thấy căn nhà cháy sém và sự thật không gì bù đắp được: vợ và hai con đã ra đi.
Sự việc ấy không chỉ là một bản tin về tai nạn, mà trở thành nỗi ám ảnh đối với rất nhiều người. Bởi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một gia đình đủ đầy bỗng hóa dang dở. Điều khiến dư luận xót xa hơn cả không chỉ là số người thiệt mạng, mà là hình ảnh người chồng – người cha phải đối diện với mất mát quá lớn trong cùng một lúc.
Có một bình luận của độc giả khiến nhiều người dừng lại rất lâu: “Người chồng đó không biết anh ấy có đứng vững được không khi biết tin về sự việc này.”
Có lẽ đó cũng là nỗi lo chung của rất nhiều người, không chỉ cho anh, mà cho bất kỳ ai rơi vào hoàn cảnh tương tự. Mất một người thân đã là cú sốc, mất cả vợ và con trong cùng một biến cố thì nỗi đau ấy gần như vượt quá sức chịu đựng của một con người bình thường.
Chỉ những ai từng trải qua cảnh sinh ly tử biệt mới hiểu được cảm giác trống rỗng ấy sâu đến mức nào. Đó không chỉ là nỗi buồn, mà là sự đổ sụp của cả thế giới quen thuộc. Ngôi nhà từng có tiếng nói cười bỗng trở nên im lặng.
Những bữa cơm không còn đủ người. Những dự định cho ngày mai bỗng chốc không còn ai để cùng thực hiện. Nỗi đau ấy không ồn ào, nhưng âm ỉ và kéo dài, như một vết thương không dễ lành.
Bởi vậy, khi nhắc đến người chồng trong vụ việc này, điều khiến người ta day dứt không chỉ là bi kịch đã xảy ra, mà là câu hỏi: anh sẽ sống tiếp như thế nào sau biến cố ấy?
Nhiều người lo lắng cho tinh thần của anh.

Có người nghĩ đến những đêm dài không ngủ. Có người nghĩ đến cảm giác ân hận, tự trách, dù tai nạn là điều không ai mong muốn. Cũng có người nghĩ đến khoảng thời gian sau đó, khi anh phải một mình bước về căn nhà cũ, đối diện với những kỷ niệm còn nguyên vẹn nhưng người thì đã không còn.
Sự lo lắng ấy không phải là tò mò, mà xuất phát từ một mong muốn rất người: mong anh đủ sức để đứng vững. Bởi trong những mất mát như vậy, điều nguy hiểm nhất không chỉ là nỗi đau, mà là việc một người có thể gục ngã hoàn toàn trong nỗi đau ấy.
Có lẽ, điều cần thiết nhất lúc này đối với người ở lại không phải là những lời khuyên to tát, mà là sự hiện diện của tình người: sự quan tâm, sự lặng lẽ ở bên, và những lời nhắc nhẹ rằng anh không phải một mình.
Nỗi đau không thể biến mất, nhưng có thể được san sẻ. Vết thương không thể lành ngay, nhưng có thể chậm rãi khép lại nếu có đủ thời gian và đủ hơi ấm từ những người xung quanh.
Nếu có thể gửi đến anh một lời, có lẽ chỉ nên là: hãy cho phép mình đau buồn, nhưng đừng để nỗi đau ấy kéo anh rời khỏi cuộc sống. Vợ và các con ra đi không phải để anh chìm mãi trong tuyệt vọng, mà để anh tiếp tục sống, mang theo ký ức về họ trong một cách sống khác lặng lẽ hơn, nhưng bền bỉ hơn.
Từ câu chuyện này, người ta cũng không tránh khỏi suy nghĩ về thân phận con người. Mỗi sinh mệnh khi sinh ra đều phải đi qua một vòng tuần hoàn: sinh – lão – bệnh – tử. Chỉ khác nhau ở chỗ, có người đi trọn một quãng dài, có người dừng lại rất sớm. Không ai biết được ngày mai sẽ ra sao, càng không ai biết được ranh giới giữa còn và mất mong manh đến mức nào.
Có lẽ vì thế mà mỗi biến cố như vậy lại nhắc chúng ta trân quý sự sống hơn một chút: trân quý những bữa cơm còn đủ mặt, những lời nói chưa kịp nói, những cái nắm tay còn kịp nắm. Không phải để sống trong sợ hãi, mà để sống chậm lại, và sống có ý thức hơn về sự hiện diện của những người bên cạnh mình.
Từ câu chuyện ấy, người ta không chỉ thương cho những sinh mệnh đã ra đi, mà còn tự nhắc mình sống chậm lại. Có lẽ, trong guồng quay của công việc và cuộc sống, chúng ta đã quen so đo hơn thua, quen so sánh tiền lương, chức vị, thành tựu.
Nhưng trước sự vô thường của đời người, những điều ấy bỗng trở nên nhỏ bé. Không ai biết ngày mai mình còn được đồng hành cùng ai, còn được ngồi chung một bữa cơm với người nào. Vì thế, thay vì mang theo quá nhiều hơn thua và áp lực, có lẽ chúng ta nên học cách giữ cho nhau sự bình an, trong lời nói, trong hành xử, và trong cả những mối quan hệ quanh mình.
Nếu phải chọn một lời chúc cho năm mới, có lẽ chúng ta sẽ nói “chúc bạn bình an.
Tiểu Hoa

Xem thêm
Theo vandieuhay

