Sức khỏe

24 tuổi “nhận án” suy thận giai đoạn cuối, cô gái bật khóc: “Ra trường chưa kịp đi làm đã phải chạy thận, giá như tôi để ý sớm hơn các dấu hiệu…”

Bệnh thận mạn tính thường không xuất hiện rầm rộ hay dữ dội ngay từ đầu. Trái lại, nó âm thầm tiến triển trong nhiều năm, dễ bị bỏ qua và vì thế thường được ví như một “sát thủ vô hình”. Không ít người trẻ chỉ đến bệnh viện khi cơ thể đã phát ra những tín hiệu nguy hiểm, lúc đó thận đã tổn thương nặng, việc điều trị trở nên vô cùng khó khăn.

Tăng huyết áp không rõ nguyên nhân, phù nhẹ chân tay, nước tiểu có nhiều bọt, cơ thể mệt mỏi, buồn nôn… rất nhiều người cho rằng đó chỉ là do làm việc quá sức, căng thẳng kéo dài. Thế nhưng, với y học, đây có thể là những dấu hiệu sớm của bệnh thận. Đáng tiếc là ở giai đoạn đầu, bệnh thường không gây đau rõ rệt. Chỉ đến khi da dẻ xanh xao, vàng vọt, sức lực suy kiệt, ăn uống khó khăn, thậm chí hơi thở có mùi amoniac, người bệnh mới nhận ra vấn đề thì bệnh đã tiến triển đến suy thận trung hoặc cuối giai đoạn.

24 tuổi

Trường hợp của An An, 24 tuổi ở Trung Quốc, vừa tốt nghiệp đại học, là một ví dụ điển hình. Cô gái trẻ được chẩn đoán mắc urê huyết và phải từ địa phương lên khám tại khoa Thận của Bệnh viện Tim mạch Trung ương Hoa Trung (Trung Quốc). Ít ai ngờ, căn bệnh nghiêm trọng này đã âm thầm theo An An suốt nhiều năm mà không được chú ý.

Khi còn là sinh viên năm cuối đi thực tập, An An thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, choáng váng. Nghĩ rằng đó chỉ là hệ quả của việc bắt đầu đi làm, thay đổi nhịp sinh hoạt, cô không đi khám. Sau khi công việc ổn định hơn, các triệu chứng này vẫn không thuyên giảm, thậm chí còn xuất hiện chán ăn, buồn nôn. Gia đình đưa cô đến bệnh viện địa phương với suy nghĩ đơn giản rằng có thể chỉ là rối loạn tiêu hóa hoặc suy nhược thần kinh. Kết quả xét nghiệm lại khiến tất cả sững sờ: cô gái 24 tuổi được chẩn đoán urê huyết, với chỉ số creatinin máu lên tới 2.176 micromol trên lít.

Theo khuyến cáo của bác sĩ địa phương, An An cùng mẹ chuyển đến bệnh viện tuyến trên. Tại đây, các xét nghiệm cho thấy ure máu 45,1 mmol trên lít, creatinin gần 2.000 micromol trên lít, hemoglobin chỉ còn 60 gram trên lít, hai quả thận đều teo nhỏ rõ rệt. Sau khi loại trừ các bệnh thận thứ phát, các bác sĩ xác định cô mắc bệnh thận mạn giai đoạn 5, kèm thiếu máu do thận, rối loạn chuyển hóa khoáng chất, tăng kali máu và nhiễm toan chuyển hóa.

Những triệu chứng tưởng chừng mơ hồ như mệt mỏi, buồn nôn, chán ăn thực chất đều là biểu hiện của suy thận mạn. Khi được hỏi kỹ lại, An An mới nhớ rằng vài năm trước cô từng có hiện tượng nước tiểu nhiều bọt và phù nhẹ chi dưới. Đó là những dấu hiệu điển hình của bệnh thận, nhưng vì còn trẻ và chủ quan, cô đã bỏ qua.

Ngay ngày nhập viện, các bác sĩ đã phải đặt ống thông tĩnh mạch cảnh để tiến hành lọc máu cấp cứu, sau đó tạo cầu nối động tĩnh mạch cho việc chạy thận lâu dài. Để giúp An An có cơ hội trở lại cuộc sống và công việc bình thường, ê-kíp điều trị xây dựng kế hoạch dài hạn, đồng thời tiến hành xét nghiệm hòa hợp để chuẩn bị cho ghép thận khi có nguồn phù hợp.

An An cay đắng chia sẻ: “Ngày tốt nghiệp, các bạn cùng trang lứa bước ra đời đi làm, còn tôi… bước vào phòng bệnh để chạy thận!”.

Câu chuyện của An An cho thấy, bệnh thận mạn không đáng sợ ở chỗ xuất hiện đột ngột, mà nguy hiểm vì bị bỏ qua quá lâu. Theo các chuyên gia thận học, những biểu hiện như dễ mệt, buồn ngủ, kém tập trung, chán ăn, cảm giác uể oải kéo dài đều có thể là tín hiệu cảnh báo sớm. Nếu kèm theo phù, tiểu đêm nhiều, nước tiểu có bọt, tăng huyết áp ở người trẻ, buồn nôn, da xanh xao hoặc hơi thở có mùi lạ, cần sớm kiểm tra chức năng thận.

Những người mắc tăng huyết áp, đái tháo đường, tăng axit uric máu hoặc béo phì là nhóm nguy cơ cao. Các bệnh này tưởng như không liên quan trực tiếp đến thận nhưng lại là nền tảng thúc đẩy bệnh thận mạn phát triển. Phòng ngừa, theo dõi định kỳ và không xem nhẹ những dấu hiệu nhỏ chính là cách tốt nhất để tránh đi vào “vết xe đổ” như cô gái trẻ 24 tuổi này.

Nguồn và ảnh: Sohu

Gửi phản hồi