Câu Chuyện Cuộc Đời

Người nhà thờ Kumanthong, con bị tâm thần?

Người nhà thờ Kumanthong, con bị tâm thần?

Trong một góc nhỏ của vùng đất Vĩnh Long yên bình, có một người phụ nữ, mọi người gọi là bà Bảy, đã dành trọn cuộc đời mình để chăm sóc một cậu bé không phải máu mủ ruột rà. Câu chuyện của bà không chỉ là hành trình nuôi dưỡng một đứa trẻ bị tâm thần. Bà Bảy không phải mẹ ruột của cậu bé, nhưng tình thương đã khiến bà gọi cậu là con.

Cuộc sống hàng ngày của cậu bé là một chuỗi những thử thách khắc nghiệt. Cậu không thể tự làm các việc sinh hoạt cá nhân, không hiểu lời người khác nói. Bà phải nhốt cậu trong căn phòng riêng vì dù chỉ đi quanh nhà, hễ nhìn thấy người lạ là đánh, chọi đồ đạc. Đêm khuya, cậu trèo lên nóc nhà cười cả đêm. Đưa cơm nước, cậu đập hết; mền mùng xé rách hết cả.

Dù gánh nặng trên vai, dọn phân, tắm rửa, kèm cặp, đút cơm, đôi khi sức thiếu niên của cậu mạnh dần khiến bà khó chăm sóc, bà vẫn dứt khoát: “Tới đâu hay tới đó, không giao cho ai cả”. Bà sợ ngày mình già yếu không chăm nổi, vì cậu càng lớn càng khỏe, không ai quản được. Bà giữ chân cậu, thương không muốn giao cho ai, sợ cậu khổ vì không ai biết ý cậu.

Hành động dễ chịu nhất của cậu là ngồi cho ăn, nằm chơi đồ chơi, xem hoạt hình trên điện thoại, dù không thể nói nhiều nhưng lại biết nói về con vật hoạt hình, thích con voi, múa lân. Khi cậu nhìn thấy ai cầm điện thoại cậu liền nói: “con voi, con voi” rất rõ ràng.

Ngôi nhà cũ của bà là nhà tổ của má bà đã sập rồi sửa lại, có một bàn thờ cửu huyền thất tổ, cạnh bên dưới có một bàn thờ nhỏ, hỏi ra mới biết đó là thờ Kumanthong của con gái bà mua về từ Thái lan.

Người nhà thờ Kumanthong, con bị tâm thần?
Ảnh: chụp màn hình Phong Bụi

Bí ẩn Kumanthong

Thiên Linh Cái hay còn gọi là Kumanthong, một loại bùa ngải theo truyền thuyết dân gian. Đây là hình thức “nuôi thiên linh cái”, luyện từ đầu lâu hoặc bộ phận cơ thể của trinh nữ trẻ (thường 13-15 tuổi hoặc thai nhi), nhằm triệu hồi vong hồn để phục vụ chủ nhân: cầu tài lộc, bảo vệ, hại người, thậm chí điều khiển tâm trí.

Có bốn cấp độ tăng dần độ ác: từ tế trinh nữ giữ của, luyện đầu lâu nuôi vong, đến huyết đen nuôi âm binh, và luyện thần cai quản vùng đất. Bên Thái Lan, người ta thờ hình búp bê Kumanthong tương tự, như một cách “nuôi dưỡng” vong linh. Những thứ tà thuật này khiến con người lạc lối khỏi nguồn cội yêu thương thực sự.

Vào cuối thập niên 1990, tại huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp, một thầy bùa đã ra tay sát hại nhiều người phụ nữ để luyện bùa Thiên Linh Cái.

Vào ngày 18 tháng 5 năm 2012, một công dân Anh gốc Đài Loan 28 tuổi có tên là Chow Hok Kuen, đã bị bắt trong một phòng khách sạn ở Bangkok với 6 bào thai sơ sinh nam đã được sấy khô và bao phủ bằng vàng. Cảnh sát báo cáo rằng Kuen dự định bán chúng tại Đài Loan với giá khoảng 6.300 USD mỗi một KumanThong.

Trong năm 2011, một trường hợp đã được báo cáo tại Lào về một người đàn ông giết người vợ đang mang thai để sử dụng thai nhi như một “Louk Lord”.

Một loại búp bê siêu thực (không phải làm từ bào thai) có tên là “Luk Thep” hoặc “Look Thep” từ năm 2015 đã trở nên phổ biến tại Thái Lan. Một số người tin rằng, búp bê có thể được đưa linh hồn một đứa trẻ vào bởi một nhà sư. Chỉ cần gia chủ của nó chăm sóc như cho ăn uống, quần áo thì sẽ nhận được may mắn và phát tài, hoặc cũng có thể sử dụng để quấy phá đối thủ kinh doanh.

Ngày 27 tháng 2 năm 2021, một YouTuber có tên Thơ Nguyễn đã đăng tải một video xin “vía” học giỏi từ một KumanThong. Video này được đăng tải trên TikTok. Sau khi được đăng tải, video của Thơ Nguyễn lập tức vấp phải làn sóng phản đối mạnh mẽ từ các phụ huynh.

Sau đó, Thơ Nguyễn đã bị Cục Phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử phối hợp với đơn vị nghiệp vụ của Bộ Công an (Cục A03 – Cục An ninh chính trị nội bộ) mời lên làm việc. Sau đó, vào ngày 15 tháng 3 năm 2021, kênh YouTube với 8,7 triệu subscribe của Thơ Nguyễn đã chuyển toàn bộ video sang chế độ riêng tư và tắt kiếm tiền.

Chị Nguyễn Kim Tuyến (Đoan Hùng, Phú Thọ) gặp phải khó khăn trong cuộc sống nên đã thỉnh Kumanthong về nuôi. Hàng ngày phải cho Kumanthong ăn uống nhưng không được cho nó ăn thịt chó, thịt trâu, uống máu, ăn đồ tươi sống vì quan niệm nếu làm như vậy búp bê Kumanthong sẽ không đầu thai được mà quay lại oán mình. Hơn nữa, chị Tuyến lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, không dám làm gì khiến Kumanthong tự ái mà quay ra phản lại cả nhà.

Một ngày nọ, dì của chị Tuyến lỡ trách chị Tuyến sao lại thỉnh kumanthong về nuôi thì ngay sau đó dì đã bị Kumanthong “trêu”. Chưa kịp nằm được 5 phút là dì toàn nhìn thấy trẻ con trước mặt, thấy trẻ con chết rất nhiều trong nhà. Cứ nằm xuống là bị như vậy, đau đầu đến mức muốn phát điên. Bỗng nhiên mấy ngày sau, dì chị Tuyến chỉ thích ở trong phòng một mình, chốt cửa lại mà không muốn tiếp xúc với ai, tự nhiên trở nên khó tính, không làm được việc gì.

Có người còn nhìn thấy búp bê Kumanthong của chị Tuyến nuôi, đứng trước đầu giường bóp cổ chị ấy. Còn bản thân chị Tuyến sau khi nuôi Kumanthong một thời gian thì thấy bản thân có nhiều sự thay đổi bất thường và nhiều việc xảy ra trong cuộc sống không được như ý. Bỗng dưng chị khó tính, hay cáu bẳn hơn, cãi nhau với người thân và không kiểm soát được hành vi của mình mặc dù nhận thức rõ biết.

Quay lại câu chuyện của bà Bảy, nghe bà kể về việc lúc cậu đập phá, vô tình bị vạch đứt ở gót chân khiến tôi nhớ đến câu chuyện của cậu bé Achilles trong thần thoại Hy Lạp, vị anh hùng bất tử trừ gót chân yếu đuối. Mẹ Achilles nhúng con vào sông Styx để bảo vệ, nhưng gót chân không chạm nước trở thành điểm yếu chí mạng, dẫn đến cái chết.

Người nhà thờ Kumanthong, con bị tâm thần
Thần thoại Hy Lạp kể rằng mẹ của Achilles, nữ thần Thetis, đã nhúng con trai vào sông Styx để ban cho chàng sự bất tử, nhưng vì bà giữ chặt gót chân chàng, chỗ đó không chạm nước và trở thành điểm yếu duy nhất, dẫn đến cái chết của Achilles khi bị mũi tên của Paris (có thể được thần Apollo dẫn hướng) bắn trúng trong trận chiến thành Troy, tạo nên thành ngữ “gót chân Achilles”

Tương tự, cậu bé bị tâm thần như bị “giam giữ” bởi tà ma, bị đánh vào chỗ yếu của bản thân, phần chủ ý thức (linh hồn) lạc lối, không tìm được đường về với “mẹ”, nguồn cội của sinh mệnh. Con người vốn do Thần tạo ra, là con của Thần, được Thần bảo hộ. Khi nghe kinh điển tôn giáo, chúng ta cảm thấy an yên, ấm áp, thân thương, như được giải thoát…, vì những lời kinh đó là “lời ru của mẹ”. Bệnh tâm thần, theo góc nhìn tâm linh, là khi linh hồn bị tà ác khống chế, điên đảo hò hét, không làm chủ bản thân.

Tại sao cậu bé không nói được nhiều, nhưng lại nói “con voi”? Trong Phật giáo, con voi biểu trưng cho sức mạnh, là vật cưỡi của Thần. Dù mơ hồ, cậu đang đấu tranh để giữ lấy sức mạnh ấy, kiên định niềm tin rằng “mẹ” sẽ đến giải cứu, đưa cậu về với xã hội, tỉnh táo và khỏe mạnh như ban đầu.

Để chữa lành, bác sĩ hiện đại chỉ chữa ngọn, mà cần chữa gốc: vứt bỏ hết tà thuật trong nhà, dùng tình yêu thương vô điều kiện của bà Bảy để vun đắp tinh thần cậu. Đưa ý thức linh hồn cậu về chính đạo, về với “mẹ” tâm linh. Như trong sách Chuyển Pháp Luân của Sư Phụ Lý Hồng Chí đã giảng về sự yếu đuối của linh hồn người bị tâm thần, chỉ có tìm về gốc rễ sinh mệnh, mới chữa lành được bệnh tận gốc.

Bà Bảy ơi, câu chuyện của bà là bài học về tình yêu thương bất diệt. Dù gian nan, hãy tiếp tục ôm ấp cậu bé bằng trái tim người mẹ, vì tình thương có thể cảm hóa, dẫn dắt linh hồn lạc lối trở về. Hy vọng một ngày không xa, cậu bé sẽ tỉnh táo, ôm bà và nói: “Mẹ ơi, con về rồi”. Đó là sức mạnh của yêu thương vượt qua mọi bóng tối, mang đến ánh sáng hy vọng.

Mỹ Mỹ biên tập

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi