Giá như chúng ta biết trân quý khi còn có thể
Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng từ khung cửa sổ phòng bệnh rơi xuống thành từng vệt vàng nhạt. Những giọt nước truyền nhỏ giọt đều đều, vang lên nhịp chậm rãi như đếm ngược từng khoảnh khắc cuối cùng của đời người.
Mẹ tôi nằm ở đó, gầy đến mức chỉ còn là hình bóng mảnh khảnh giữa tấm chăn trắng. Mỗi hơi thở của mẹ, mỏng manh như sợi chỉ, khiến tim tôi như thắt lại.
Tôi ngồi bên cạnh, nắm lấy tay mẹ. Bàn tay ấy ngày nào từng ấm áp, từng đầy sức sống, giờ chỉ còn là làn da khô nhăn, lạnh và nhẹ như gió. Tôi không dám nói gì, chỉ sợ giọng mình run lên sẽ làm giọt nước mắt trào ra.
Bỗng mẹ khẽ mở mắt, ánh nhìn xa xăm, dịu lại như đang thấy một điều gì đó đẹp đẽ.
“Con à…” Mẹ gọi khẽ, giọng run nhưng rõ ràng. “Ông con… tới rồi đó…”
Tôi sững lại. “Ông nào hả mẹ?”
Mẹ mỉm cười, nụ cười mà bao năm rồi tôi chưa thấy lại: “Ông con đó… ông đứng ngoài cửa kìa, mặc cái áo cũ, cười hiền lắm… ông kêu mẹ đi… nói lâu rồi mẹ cũn cực khổ nhiều rồi, giờ thôi, về với ông…”
Tôi quay nhìn ra, chỉ thấy nắng chiều đổ vàng trên tường. Không ai ở đó cả. Nhưng mẹ lại nhìn bằng ánh mắt tin chắc, trong trẻo như một đứa trẻ đang nhìn thấy điều kỳ diệu. Nụ cười của mẹ quá nhẹ nhõm, khiến tôi thấy sợ. Sợ rằng mẹ thật sự sắp đi rồi.
Tôi nắm chặt tay mẹ hơn, lòng ngổn ngang bao ký ức ùa về.
Tôi nhớ hồi nhỏ, có lần tôi bị sốt cao, nửa đêm run lẩy bẩy. Mẹ bế tôi chạy bộ ra trạm xá giữa cơn mưa tầm tã. Áo mẹ ướt sũng, tóc dính bết vào mặt, nhưng tay mẹ vẫn giữ chặt tôi trong lòng.
Đến khi gặp được bác sĩ, rồi tiêm thuốc, tôi lại khóc ré lên, mẹ nắm tay tôi, giọng dỗ mà vẫn lẫn cằn nhằn: “Giỏi quá ha, to đầu rồi mà còn sợ kim. Đau có chút xíu mà la um trời.”
Nhưng khi thuốc vừa xong, mẹ lại hôn lên trán tôi: “Rồi, hết đau rồi, ngủ đi con, ngủ một giấc là sẽ khỏi.”
Cái giọng cằn nhằn ấy, cái bàn tay ấm áp ấy… sao giờ đây lại yếu đến vậy?
Tôi nhớ những ngày tôi còn trẻ, cãi lời mẹ chỉ vì nghĩ mẹ “khó chịu”, “hay nói nhiều”. Mỗi khi tôi đi học nhóm về trễ, mẹ đều càm ràm: “Con gái con đứa, học cái gì mà giờ này mới về, ăn uống gì chưa, lỡ có chuyện ai lo?”
Tôi bực dọc: “Con lớn rồi con tự biết, mẹ đừng quản nữa.”
Mẹ chỉ thở dài, quay lưng vô bếp, lát sau vẫn bưng ra tô canh còn nóng, nói nhỏ: “Ăn đi, không ăn kẻo lại đau bụng.”
Lúc đó tôi nào hiểu, đằng sau những lời khó nghe, là cả một trời yêu thương. Giờ ngồi đây, nhìn mẹ hơi thở yếu ớt, tôi mới thấy hối hận. Hối hận vì đã từng làm mẹ buồn, hối hận vì đã quên rằng mẹ chẳng còn nhiều thời gian để cằn nhằn tôi nữa.

Mẹ vẫn nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh sáng nhạt như đang vẽ nên một lối đi mờ mờ giữa hai cõi. “Ông con cười đó… ông vẫy tay kêu mẹ mau lên… nói ở bên kia có hoa sứ nở, thơm lắm…” Mẹ nói trong hơi thở mệt, nhưng giọng lại bình yên đến lạ.
Tôi nghẹn ngào: “Mẹ… đừng đi. Ở lại với con đi.”
Mẹ quay sang, ánh mắt dịu dàng: “Con à, mẹ sống cả đời rồi, giờ cũng tới lúc mẹ nên nghỉ ngơi rồi. Đừng buồn, nghen. Mẹ đi gặp ông con, chứ có đi đâu xa đâu…”
Nói rồi, mẹ chậm rãi đưa tay lên, như muốn chạm vào khoảng không… nơi mẹ thấy ông đang đứng. “Cha ơi… đợi con chút, để con nói với cháu ông vài lời…”
Rồi quay lại nhìn tôi: “Con nhớ sống cho hiền, cho sạch… Người ta sống, có tiền có danh chi cũng được, miễn đừng để tâm mình vấy bẩn là đủ…”
Tôi gật đầu mà nước mắt rơi lã chã. Bàn tay mẹ khẽ siết lấy tay tôi lần cuối. Rồi thả ra, nhẹ như mây tan.
Ngoài cửa sổ, cánh hoa sứ rơi xuống, như được ông hái rồi cài lên tóc mẹ. Gió khẽ lay tấm rèm, ánh nắng run rẩy trên nền gạch. Tôi có cảm giác như ở đâu đó, thật xa, có hai người đang nắm tay nhau. Người đàn ông đã nuôi lớn, chăm sóc me từng tí một, đang dắt mẹ đi trên con đường sáng êm, không còn đau, không còn nước mắt.
Căn phòng bỗng trống rỗng, chỉ còn tiếng nhỏ giọt của chai dịch lặng lẽ rơi. Tôi ngồi yên, cảm nhận lòng mình vừa mất đi một điều gì thiêng liêng, vừa như được ai đó đặt vào tay một món quà vô hình; đó là tình yêu, là ký ức, là bài học giản dị về sự sống và mất mát.
“Người sắp rời cõi này, thường được người thương đón ở cõi bên kia.”
Có lẽ, không cần tới khi phải đối mặt với cái chết, mà chỉ khi ốm đau bệnh tật, chúng ta mới thấy rằng, những vật chất, danh lợi ngoài kia chỉ là thứ phù du.
Một khi cơn bạo bệnh kéo đến, điều ta nghĩ đến, phải chăng là những nuối tiếc chưa kịp buông; là những lời xin lỗi không dám nói, là những tình cảm trong lòng không dám bày tỏ, là những việc mà bản thân chẳng dám đón nhận, và để rồi… lại chỉ muốn nói một tiếng “giá như…”
Tú Uyên biên tập
Xem thêm
Theo vandieuhay

