Câu Chuyện Cuộc Đời

Bước ra khỏi “địa ngục trần gian”

Bước ra khỏi “địa ngục trần gian”
Bước ra khỏi “địa ngục trần gian”

Em từ trong toilet bước ra, thấy nhóm bạn tụm lại chơi, mà em thấy mặt người nào người nấy đen thui. Nó hút, thổi khói ra mà em nhìn cảnh tượng đó thấy ma quái, u ám lắm, giống như cái địa ngục trần gian. Em thấy sởn gai ốc liền.

Em tên là Phương, sinh năm 1990. Tuổi thơ của em ba mẹ mất sớm. Em năm tuổi rưỡi thì mất mẹ, em mồ côi mẹ từ nhỏ. Em sống chung với chú thím mình. Đến năm em được 17 tuổi thì chú em xây nhà cho em ra riêng. Bản thân em cũng muốn tự do, tự lập, tự kiếm sống để nuôi bản thân. Rồi em gần gũi với những bạn bè không được lành mạnh, từ ăn chơi, nghiện ngập, thậm chí hút hít xì ke. Lúc đó em cũng nghiện ma túy đá rồi. Bạn bè tới cữ rủ, em cũng đi chơi.

Đến lúc sức khỏe em tệ quá. Có lần em ho ra máu, em đứng trước gương, em ho ra một bụng máu. Em sợ lắm. Hôm đó em không chơi ma túy đá, mà mấy bạn em vẫn ngồi chơi. Bình thường tụi em thuê một căn phòng, xung quanh tắt đèn tối thui. Tụi em đặt đèn xoay ở chính giữa, rồi 4–5 người tụm lại hút ma túy đá. Bữa đó em mệt quá nên không chơi, bạn bè rủ nhưng em từ chối.

Em từ trong toilet bước ra, thấy nhóm bạn tụm lại chơi, mà em thấy mặt người nào người nấy đen thui. Nó hút, thổi khói ra mà em nhìn cảnh tượng đó thấy ma quái, u ám lắm, giống như cái địa ngục trần gian. Em thấy sởn gai ốc liền.

Từ hoàn cảnh như vậy mà trước giờ em không nhận ra. Em đã chìm vô trong đó giống như họ. Em tự hỏi: “Ủa, cuộc đời mình đến đây không lẽ là kết thúc rồi sao? Mình còn trẻ mà nếu cứ tiếp tục theo hoàn cảnh này, không thoát ra được, thì sớm muộn mình cũng sẽ chết sớm.”

Lúc đó em cảm thấy hối hận. Em nghĩ đến người thân gia đình đang hy vọng ở mình mà em lại khiến họ thất vọng như vậy. Từ khi gặp cảnh tượng đó, em nghĩ phần lương tri của em thức tỉnh. Em nguyện xin Thần Phật giúp con, an bài cho con thoát ra khỏi cảnh này.

Thời gian sau, năm 2016, em liên tục thấy Pháp Luân Công trên Facebook. Lúc đầu em không chú tâm. Nhưng khi sức khỏe em không còn tốt nữa, em mới bắt đầu chú ý. Em tìm hiểu kỹ. Em tự lên mạng xem các bài tập của Sư phụ Lý Hồng Chí. Em để điện thoại trên cửa sổ rồi tập theo.

13 3
Gia đình Phương đang luyện bài công pháp số 2 của Pháp Luân Công. Ảnh nguyenuoc.

Buổi tập đầu tiên, em cảm thấy thân thể mình nóng lên. Các lỗ chân lông từ đầu tới chân dựng đứng, như được khai thông toàn bộ. Em thấy con người mình như được mở ra, mở toang ra. Thân thể nóng dần, mồ hôi chảy đầm đìa. Em cảm thấy lạ lắm. Em tò mò, nghĩ là tốt thì cứ tập thôi.

Từ đó em xem Pháp Luân Công như một môn tập để rèn luyện sức khỏe. Sau một thời gian, em biết là còn có sách nữa, nên em liên hệ bạn bè trên Facebook. Họ gửi cho em quyển Chuyển Pháp Luân. Vừa cầm quyển sách trên tay, em có cảm giác không thể giải thích được. Giờ nhắc lại cảm xúc vẫn dâng trào, cảm động. Em thấy mình may mắn quá, sinh mệnh mình đến đây không hề lãng phí.

6 4 1
Phương đang luyện bài công pháp số 5 của Pháp Luân Công. Ảnh nguyenuoc.

Rồi em đặt tâm tu luyện. Sức khỏe em cải biến mỗi ngày. Hầu như mỗi ngày em thấy mình như một con người mới. Bạn bè đều thấy rõ sự thay đổi ở em. Trước đây rủ em đi ăn, nhậu, tiệc tùng, mời bia rượu thì em vui vẻ, nhiệt tình. Nhưng sau khi tu luyện, bạn bè rủ em thì em từ chối khéo. Em vẫn duy trì quan hệ, nhưng mong mọi người tôn trọng lựa chọn của em: em muốn tu luyện để nâng cao sức khỏe, nâng cao tâm tính.

Hiện tại em đi xuất khẩu lao động ở Đài Loan. Môi trường bên đó em thấy rất tốt. Mọi người biết em tu luyện Pháp Luân Công, kể cả người Đài Loan, họ rất tôn trọng em. Mỗi lần gặp em, tổ trưởng chắp tay nói: “Pháp Luân Đại Pháp hảo.” Họ kính cẩn như vậy, em cảm thấy vui và xúc động lắm. Có người chắp tay nói: “Chân Thiện Nhẫn.” Mỗi lần như vậy em cũng chắp tay đáp lại: “Pháp Luân Đại Pháp hảo.”

Em cảm nhận môi trường bên đó, mọi người rất yêu quý những người học viên Pháp Luân Công.

Mẹ vợ cũng rất đồng cảm với hoàn cảnh của em. Khi được hỏi, bà nhớ lại: “Phương nó yêu con lắm. Thời gian đi làm ở nước ngoài, nó nhớ con mà không gọi trực tiếp cho vợ được (vì vợ Phương bị trầm cảm), nên tôi phải để Zalo cho nó gọi mỗi ngày thăm con. Khi nó gọi về, lúc nào cũng hỏi: ‘Đăng sao rồi mẹ?’ Nghe con bệnh hay trái gió trở trời gì là nó lo lắm. Nó dặn tôi: ‘Mẹ mặc ấm cho thằng Đăng, cho nó ngủ sớm, cho nó uống sữa.’ Nó rất quan tâm và thương con.”

11 3
Gia đình Phương đang đọc sách Chuyển Pháp Luân. Ảnh nguyenuoc.

Em thấy mình may mắn vô cùng. Từ khi em đắc được Pháp, em cảm thấy đường đời em thay đổi 180 độ. Từ nơi tăm tối, hố sâu vực thẳm, em may mắn leo lên được. Giống như đang rớt trong vũng bùn sình lầy sắp nhấn chìm, thì em may mắn đắc được Pháp, như một sợi dây để em nắm và tự kéo mình lên.

Em thấy môi trường và hoàn cảnh của em tốt đẹp hơn mỗi ngày. Những mối quan hệ, môi trường làm việc, mọi thứ đều dần tốt lên. Em cảm giác như có sự an bài, sắp đặt đưa đến những điều tốt đẹp cho em.

Bản thân em vốn là người kém may mắn. Nhưng khi em biết được Chân – Thiện – Nhẫn, một con đường sáng để nương theo. Em cũng muốn nhắn nhủ các bạn trẻ: hãy tìm hiểu môn tu luyện Pháp Luân Công để mở ra cho mình một con đường sáng.

Khai Tâm biên tập

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi