Câu Chuyện Cuộc Đời

Khi lòng người trở gió: Bài học từ cây tùng trên núi

Khi lòng người trở gió: Bài học từ cây tùng trên núi
Khi lòng người trở gió: Bài học từ cây tùng trên núi

Ngày xưa, có một chàng trai tên An, sống dưới chân núi, nơi mái tranh đơn sơ nép mình bên dòng suối nhỏ. An có một người bạn thân từ thuở ấu thơ, tên là Tâm. Họ cùng nhau lớn lên, từng chia đôi củ khoai, từng mượn vai nhau để khóc thầm những ngày giông bão. 

Nhưng rồi một ngày, An bị người bạn thân ấy phản bội. Đó chỉ là một chuyện nhỏ nhặt, nhưng lại đủ làm tim An rơi xuống vực sâu thất vọng.

Trong lòng dậy lên những đợt sóng dữ: giận dữ, hụt hẫng, và cả đau đớn. An bỏ nhà đi lang thang khắp núi rừng, vừa đi vừa dằn vặt: “Vì sao người ta có thể đổi thay nhanh đến vậy? Vì sao mình đặt chân tâm vào ai, cuối cùng cũng chỉ đón lấy tổn thương?”

Giữa lúc ấy, An ngồi nghỉ dưới gốc một cây tùng cổ thụ. Bóng cây tỏa mát, gió thổi qua, làm lá reo như tiếng ai than thở. Một vị đạo sĩ già từ phía trên núi bước xuống, trầm lặng nhưng đôi mắt sáng như nước suối đầu nguồn.

Thấy An thở dài, vị đạo sĩ liền hỏi: “Vì sao cậu buồn?”

An kể lại mọi chuyện, nước mắt lăn dài. Khi kể xong, đạo sĩ mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi: “Cậu có để ý đến cây tùng này không?”

An ngẩng lên. Cây tùng sừng sững giữa đá núi, rễ ôm chặt đất cằn, thân cong queo nhưng chắc vững. Đạo sĩ nói:

“Người ta bảo tùng là loài cây của bậc quân tử. Gió to, tuyết lạnh, sương phủ nhưng nó vẫn đứng đó, xanh màu bất biến. Nó không trách núi đá khô cằn, cũng chẳng giận sương tuyết buốt giá, vì tùng hiểu: việc của nó là giữ mình thẳng thắn, vững vàng. Thế gian đổi thay, lòng người biến hóa, nhưng nếu ta cứ mãi trông mong người khác hoàn mỹ, há chẳng phải tự mình khổ sao?”

Đạo sĩ nhìn An, giọng trầm ấm như mạch suối:

“Khi thất vọng về người khác, điều ta cần làm không phải là mãi nhìn vào lỗi của họ, mà là soi lại trong mình: Mình đã yêu thương đúng cách chưa? Mình kỳ vọng điều gì? Rồi học từ điều ấy, mà trưởng thành. Người xưa gieo hạt đức, không mong người khác trả ơn; cho đi tấm lòng, không mong đổi lấy thủy chung. Làm được điều đó là không đánh mất sự an nhiên trong chính mình.”

An im lặng. Câu nói “gieo đức không mong trả ơn” như một hồi chuông thức tỉnh trong lòng cậu. Vị đạo sĩ lại nói tiếp:

“Nhớ lấy: thất vọng là thầy dạy vô ngôn. Khi lòng trở gió, hãy là cây tùng đứng giữa núi rừng. Không vội vàng trách, không sa vào oán. Cứ giữ điều đúng đắn trong lòng, rồi thời gian sẽ chứng minh tất thảy. Người thay lòng, là bài học. Người ở lại, là phúc lành. Đừng buộc ai phải theo ý mình. Hãy chỉ giữ cho mình không lạc khỏi lẽ phải.”

c738b19b8e13ecc83f2bcbbd2f57b1a6

An cúi đầu trước lời dạy. Khi đứng dậy, cậu nhìn lại cây tùng một lần nữa, cái bóng lặng lẽ nhưng vững bền ấy bỗng hóa thành lời nhắc nhở suốt đời:

“Đừng để một người khiến mình đánh mất lòng tin vào tất cả. Đừng để một vết thương khiến mình quên đi vẻ đẹp của nhân tâm.”

Từ đó, mỗi khi thất vọng, An không còn đắm chìm trong oán trách. Cậu học cách sáng suốt nhưng không lạnh lùng, biết tin yêu nhưng không mù quáng. Vì cậu hiểu rằng, sống theo cách của người xưa, giữ đức hơn giữ danh, giữ tâm hơn giữ người, mới là con đường vững chãi nhất giữa đời.

Tú Uyên biên tập
Ảnh minh họa: Pinterest

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi