Câu Chuyện Cuộc Đời

Xót thương bé gái 15 tuổi chăm cả gia đình bệnh tật

Chữ Hiếu – ánh sáng âm thầm giữa những phận đời gian khó

Có những đứa trẻ lớn lên trong đủ đầy, cũng có những đứa trẻ phải trưởng thành giữa thiếu thốn và đau thương. Và chính trong những phận đời gian khó ấy, chữ Hiếu lại hiện lên rõ ràng nhất, không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ, bền bỉ và sáng trong như một ngọn đèn nhỏ giữa đêm dài.

 Phan Hà Phương, 15 tuổi, học sinh Trường THCS Phú Gia, huyện Hương Khê, là một đứa trẻ như thế.

Trong ngôi nhà nhỏ, đã xuống cấp trầm trọng, có một gia đình ba thế hệ sống cùng với nhau. Điều đặc biệt đối với gia đình nhỏ này có thể là bệnh tật. 

New Project 36 1

Người ông bị tai biến đã hai năm nay, sức khỏe suy yếu. Bà mang bệnh tim mạch, thân thể ngày một mỏi mòn. Mẹ em, sau khi sinh Phương được ba tháng thì bị liệt, không thể đi lại. Cha của em không nói được, ông lặng lẽ đi làm thuê, ai thuê gì cũng làm, gom góp từng đồng bạc nhỏ để nuôi gia đình. 

Dù vất vả đến đâu, ông cũng không một lời than vãn. Với ông, chỉ cần con cái còn được đi học, còn có bữa cơm qua ngày, là đủ.

Em từng cùng người thân đưa mẹ đi khám khắp nơi, hy vọng mong manh rằng bệnh có thể chữa khỏi. Nhưng rồi, những cái lắc đầu nối tiếp nhau. Người ta bảo, nếu muốn cứu chữa thì phải ra nước ngoài điều không tưởng với một gia đình nghèo kiệt quệ. Không còn cách nào khác, mẹ em được đưa về nhà.

Nhắc đến mẹ, Phương không cầm được nước mắt. Trong căn nhà nhỏ, mẹ không thể tự bước đi, mỗi lần di chuyển đều phải bò trên nền nhà hoặc dùng chiếc ghế làm điểm tựa. Bác sĩ nói mẹ mắc bệnh Parkinson. 

Điều đau đớn nhất không chỉ là thân thể bất động, mà là đầu óc mẹ vẫn tỉnh táo, vẫn nhìn thấy rõ từng gánh nặng mà con gái nhỏ của mình đang phải mang: thiếu ăn thiếu mặc, thiếu vòng tay cha mẹ, vừa chăm ông bà, vừa tự gồng gánh việc học của chính mình.

Ở tuổi 15, lẽ ra Phương phải được vui chơi, được sống những tháng ngày hồn nhiên như bao bạn bè cùng trang lứa. Nhưng hoàn cảnh buộc em phải lớn lên sớm hơn tuổi. Em trở thành chỗ dựa tinh thần cho cả gia đình. Người mẹ ngậm ngùi nói:

“Tôi không sợ khổ cho bản thân mình, tôi chỉ thương con phải chịu quá nhiều.”

Những ngày trở trời, bệnh của mẹ trở nặng. Cơ thể đau nhức đến mức không chịu nổi. Phương muốn mua thuốc cho mẹ đỡ đau, nhưng em không có tiền. Trong những khoảnh khắc ấy, em chỉ biết lặng im, cảm thấy mình thật bất lực trước nỗi đau của người sinh ra mình.

Thế nhưng, giữa tất cả những gian nan đó, Phương chưa từng than thân trách phận. Em chăm sóc mẹ từng chút một. Em nghẹn ngào nói:

“Lúc nhỏ mẹ thường gội đầu cho con, bây giờ con gội đầu cho mẹ.”

Một câu nói rất nhẹ, nhưng chứa đựng cả một tấm lòng hiếu thảo sâu lặng.

Dù cuộc sống khó khăn, Phương vẫn học rất giỏi. Nhiều năm liền em đạt thành tích tốt, từng đoạt giải Nhì môn Lịch sử cấp huyện. Em mơ ước được học đại học, trở thành phiên dịch viên, để sau này có thể kiếm tiền chăm lo cho mẹ, đỡ đần cho bà.

Cả nhà chỉ có một chiếc điện thoại thông minh do người thân mua tặng cho bà. Phương mượn chiếc điện thoại ấy để tự học ngoại ngữ. Ngoài giờ học, em phụ bà chăm mẹ, chăm em trai, trồng rau, chăn gà để góp thêm thu nhập.

New Project 39 1
Bửa cơm đơn giản của gia đình em

Vì bố mẹ đều là người khuyết tật, Phương và em trai có những khiếm khuyết về ngoại hình, từng bị bạn bè trêu chọc. Có lúc em tự ti, buồn tủi. Nhưng rồi Phương hiểu rằng, chỉ có học giỏi và sống tử tế mới giúp em vượt qua mặc cảm, mới mở ra con đường khác cho tương lai.

Điều Phương mong ước không phải là giàu sang, mà là cả gia đình luôn được ở bên nhau. Em chỉ mong mình sớm trưởng thành để đi làm, kiếm tiền, mua thuốc cho cha mẹ, chăm sóc ông bà, lo cho em trai. 

Nhiều lần nhìn thấy mẹ và bà bật khóc vì bất lực, Phương chỉ lặng lẽ khóc theo, rồi tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn nữa.

Một gia đình sáu con người, gánh nặng mưu sinh đặt lên vai một cô bé mới 15 tuổi. Nhưng chính sự hiếu thảo của Phương lại trở thành niềm an ủi lớn nhất cho cả gia đình. Em cố gắng học giỏi không phải cho riêng mình, mà để dành những viên thuốc cho cha mẹ, bữa cơm cho ông bà, và tương lai cho em trai.

Dù cuộc sống còn bộn bề khó khăn, Phương vẫn giữ cho mình sự thiện lương và tình yêu thương nguyên vẹn. Trong từng việc nhỏ em làm mỗi ngày, người ta thấy rõ một tấm lòng hiếu thảo không cần phô bày, chỉ lặng lẽ bền bỉ như hơi thở.

Cha mẹ và con cái là một mối duyên sâu nặng. Trong vòng đời của ân và nợ, có ân thì phải báo, có nợ thì phải trả. Và giữa tất cả những ràng buộc ấy, chỉ có chữ Hiếu mới có thể hóa giải oán thù, nối liền yêu thương, giữ cho mối quan hệ máu mủ luôn thuần khiết.

Nhìn nghị lực phi thường và sự hiểu chuyện đến xót lòng của em Phương, mong rằng: bằng sự hiếu thảo và tấm lòng trong trẻo ấy, trời xanh sẽ động lòng, cho em và gia đình một ngày mai bớt nhọc nhằn hơn, cho những giọt nước mắt sớm được thay bằng nụ cười.

Ông bà ta thường nói “bách thiện hiếu vi tiên”, trong trăm điều thiện, đạo hiếu vẫn luôn đứng đầu, người có hiếu ắt sẽ có phúc báo.

Tiểu Hoa

New Project 40 1

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi