Câu Chuyện Cuộc Đời

Xót xa cậu bé bị đánh tử vong trung tâm giáo dưỡng – Khi bạo lực khoác áo “giáo dục”

Giáo dục vốn là một từ ngữ thiêng liêng. Người ta tin rằng giáo dục giúp con người trở nên thiện lương hơn, biết đúng – sai, biết yêu thương và tôn trọng nhau. 

Vậy mà, có những kẻ đã lợi dụng chính sự thiêng liêng ấy, núp dưới vỏ bọc “giáo dục,  uốn nắn, bảo trợ”, để tiến hành những hành vi bạo lực man rợ đối với trẻ em. Vụ việc xảy ra tại Trung tâm Công tác xã hội Hải Hà cơ sở 2 đã khiến dư luận bàng hoàng và phẫn nộ.

Phạm Hải Nam, chỉ mới nhập học 2 ngày, đã bị đánh đập đến tử vong. Khi sự thật được phơi bày, người ta mới rùng mình nhận ra: đằng sau những khẩu hiệu ngọt ngào, đằng sau những lời quảng cáo hoa mỹ, lại là một “địa ngục” đúng nghĩa đối với những đứa trẻ yếu thế. 

Trước cổng những nơi như thế, người ta treo những dòng chữ rất đẹp: “Hãy dành những điều tốt nhất cho trẻ, vì trẻ xứng đáng được hưởng điều đó.” Đọc lên tưởng là yêu thương. Nhưng khi nghĩ đến cái chết của Nam, người ta chỉ thấy lạnh sống lưng. 

Câu chuyện của Nam và những giọt nước mắt muộn màng của người cha 

New Project 24 1
Một cậu bé được trốn thoát về nhà với tình trạng hỗn loạn tinh thần và thân thể nhiều vết thương

Nam không phải là một đứa trẻ hư hỏng đến mức không thể cứu vãn. Em chỉ là một cậu bé tuổi vị thành niên, có phần nghịch ngợm, bướng bỉnh, cái tuổi mà rất nhiều đứa trẻ đều phải trải qua. Vì lo lắng cho con, vì bất lực trong cách dạy dỗ, anh Kiên cha của Nam đã nghe theo lời giới thiệu, gửi con vào trung tâm với hy vọng con sẽ được “uốn nắn”, được dạy dỗ tốt hơn. Anh không ngờ, đó lại là lần cuối cùng anh nhìn thấy con.

Trong suốt 2 ngày ở trung tâm, Nam bị thu điện thoại, bị cô lập hoàn toàn với gia đình. Em không được tắm rửa, không được ăn uống đầy đủ, không được thay quần áo. Khi xảy ra mâu thuẫn trong sinh hoạt, Nam bị khoảng hơn mười người trói lại và đánh hội đồng, dùng gậy đánh vào đầu. 

Có học viên khác chứng kiến nhưng không ai dám can ngăn. Sau trận đòn ấy, sức khỏe của Nam suy kiệt nghiêm trọng. Em được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện đa khoa khu vực Đông Triều, rồi được gia đình đón về. Nhưng không lâu sau, Nam qua đời. 

Chỉ khi con không còn nữa, gia đình anh Kiên mới được thông báo. Đứng trước di ảnh con, người cha cứng cáp ấy không thể kìm được nước mắt khi nhìn thấy cơ thể con đầy vết thương, đầu bầm dập, dấu tích rõ ràng của những trận đòn tàn bạo. 

Anh Kiên đau đớn kể lại rằng, có một người từng đi tù tên Thái vẫn được làm “giáo viên” tại trung tâm. Bạo lực không phải là cá biệt, mà là điều diễn ra thường xuyên. 

Điều khiến anh Kiên day dứt suốt đời, là trước khi chết, Nam đã cố gắng để lại những dòng tin nhắn cuối cùng cho cha: “Bố cho con vào với mấy người này. Con lớn rồi, con có phá phách đâu…” Người ta nói, nỗi đau lớn nhất của cha mẹ không phải là con hư, mà là không còn cơ hội sửa sai với con nữa. 

Giá như anh kiên nhẫn thêm một chút. Giá như anh ôm con chặt hơn thay vì buông tay. Giá như anh hiểu rằng, một đứa trẻ ương bướng không phải là đứa trẻ không cần yêu thương mà là đứa cần yêu thương nhiều hơn người khác. 

Khi “giáo dục” trở thành công cụ bạo lực

New Project 25 1
Hình ảnh: những đứa trẻ bị đánh đập dã man

Theo lời kể của nhiều học viên, bạo lực tại Trung tâm Hải Hà không phải là ngoại lệ. Những đứa trẻ mới nhập học, dù trai hay gái, lớn hay nhỏ, đều bị “dạy dỗ hội đồng” ngay từ những ngày đầu với lý do “răn đe”. 

Các em còn bị ép đánh nhau theo chỉ đạo, bị bỏ đói, sống trong môi trường chật chội, nhếch nhác, mất vệ sinh. 

Thuốc men, bông băng không phải để sơ cứu lao động, mà để xử lý vết thương sau khi bị đánh. Đáng sợ hơn, trung tâm còn dựng sẵn các kịch bản quay video, ép học viên nói những lời tốt đẹp gửi về cho gia đình. 

Khi máy quay tắt, bạo lực lại tiếp diễn, những cuộc gọi về nhà đều có người giám sát, lời nói bị kiểm soát. Phụ huynh đến thăm, thấy con lễ phép, ngoan ngoãn, lại càng tin rằng mình đã chọn đúng nơi. 

Không ai ngờ rằng, sự ngoan ngoãn ấy được đổi bằng đòn roi và nỗi sợ hãi. Đây không còn là giáo dục mà là bạo lực được hợp thức hóa bằng những khẩu hiệu đạo đức. 

Một bài học đau đớn về gia đình và trách nhiệm

Cái chết của Nam không chỉ là nỗi đau của một gia đình, mà là hồi chuông cảnh tỉnh cho xã hội và cho các bậc cha mẹ chúng ta.

Gia đình mới chính là nơi giáo dục đầu tiên và sâu sắc nhất. Mỗi đứa trẻ đến với cha mẹ đều mang theo một mối duyên khác nhau. Có đứa là duyên báo ân, lớn lên hiền lành, dễ dạy. Có đứa là duyên thử thách, đến để khiến cha mẹ học cách nhẫn nại, bao dung và trưởng thành trong yêu thương. 

Nhưng dù là duyên gì, thì cha mẹ cũng không thể trốn tránh trách nhiệm bằng cách giao phó con mình cho bạo lực. Yêu thương và dạy dỗ, đó là hai điều không thể tách rời. 

Yêu mà không dạy là buông thả. Dạy mà không yêu là tàn nhẫn. Khi gia đình còn hiện diện đủ đầy bằng sự lắng nghe, thấu hiểu và gắn kết, thì dù đứa trẻ có lạc lối, vẫn còn đường quay về. Nam đã không còn cơ hội ấy nữa. 

Nhưng nỗi đau của em, và sự hối hận của người cha, cần phải trở thành bài học cho những người còn lại. Để không còn một đứa trẻ nào chết dưới danh nghĩa “giáo dục”. Để những câu khẩu hiệu đạo đức không còn là tấm màn che cho cái ác. 

Và để mỗi người lớn, trước khi hỏi “con đã ngoan chưa?”, hãy tự hỏi mình một câu đau đáu hơn: “Chúng ta đã thật sự ở bên con bằng tình thương đúng nghĩa hay chưa?”

Tiểu Hoa biên tập

New Project 26 1


Theo vandieuhay

Gửi phản hồi