Sửa chữa sai lầm sẽ thay đổi vận mệnh
Vào thời nhà Minh, ở thành phố Giang Âm thuộc tỉnh Giang Tô ngày nay, có một người tên là Trương Duy Ngạn giỏi về văn chương, khá nổi tiếng ở địa phương. Năm Giáp Ngọ, ông đi thi hội nhưng không đỗ. Sau khi xem bảng điểm, ông lớn tiếng chửi bới những giám khảo chấm điểm thấp cho mình, cho rằng họ không biết nhìn nhận người tài.
Đúng lúc đó, có một đạo sĩ đi ngang qua nghe được lời ông. Đạo sĩ cười nói: “Tôi xem bài văn của ông chắc chắn rất tệ!”
Trương Duy Ngạn giận dữ: “Ngươi cười ta làm gì? Ngươi chưa đọc bài văn của ta, sao biết bài văn của ta không hay?”
Đạo sĩ đáp: “Tôi nghe nói rằng viết văn quan trọng nhất là tâm bình khí hòa, giữ một tâm thái bình tĩnh. Nhưng tôi nghe ông đang nguyền rủa giám khảo, chắc chắn ông là người hay nổi nóng. Nếu tính tình như vậy, sao có thể viết ra bài văn hay được?”
Trương Duy Ngạn cảm thấy lời đạo sĩ rất có lý. Vì thế, ông thành khẩn thỉnh giáo đạo sĩ.
Đạo sĩ nói: “Việc ông viết văn hay là điều chắc chắn. Nhưng nếu mệnh trung chú định thất bại, thì bài văn hay đến đâu cũng không giúp được. Cách giải quyết căn bản là thay đổi thái độ của ông.”
Trương Duy Ngạn hỏi: “Tôi làm sao để thay đổi thái độ?”
Đạo sĩ nói: “Nếu ông có thể tuân theo thiên đạo, đa hành thiện sự, thì thiện quả nhất định sẽ đến.”
Nghe vậy, Trương Duy Ngạn thở dài: “Tôi chỉ là một thư sinh nghèo. Tôi lấy đâu ra tiền để làm việc thiện?”
Đạo sĩ nói: “Từ bi làm gốc, tu đức dưỡng tính, quan trọng nhất là tâm. Đối với chúng ta mà nói, trong tâm lúc nào cũng giữ lòng nhân từ là rất quan trọng. Chúng ta cần khiêm tốn hơn, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ người khác, nguyện vọng như vậy phải thuần khiết và chính trực. Luôn tuân theo thiên lý, làm người chân thành, từ bi, khoan dung. Ông cần tự kiểm điểm bản thân, chứ không phải nguyền rủa giám khảo. Thái độ của ông đối với giám khảo chính là khuyết điểm cần sửa chữa.”
Những lời này khiến Trương Duy Ngạn chấn động sâu sắc trong lòng, ông khiêm tốn cảm tạ đạo sĩ.

Từ ngày đó, Trương Duy Ngạn trở nên rất nhân hậu, đối với bản thân cũng rất nghiêm khắc. Ông tu thân dưỡng tính, trở thành người có đạo đức cao thượng. Ông mở trường học, dạy dỗ dân chúng địa phương, tránh làm việc sai; dạy họ dù việc nhỏ nhặt đến đâu cũng phải làm tốt. Ông khuyến khích mọi người đối xử tốt với nhau, vì sự vô tư của ông mà được mọi người ca ngợi cao độ.
Ba năm sau, Trương Duy Ngạn nằm mơ. Ông mơ thấy mình vào một căn phòng lớn, bên trong có một quyển sách ghi tên rất nhiều người, nhưng cũng có nhiều chỗ trống. Ông hỏi người đứng bên cạnh ý nghĩa là gì. Người đó trả lời:
“Đây là danh sách những người sẽ đỗ kỳ thi mùa thu năm nay. Nếu tên một người xuất hiện ở đây, và người đó không phạm lỗi gì thì tên sẽ được giữ lại. Những chỗ trống là những người vốn có thể đỗ nhưng đã phạm lỗi. Vì vậy, tên họ bị xóa đi. Trong ba năm qua, ông đã thiện đãi người khác nên tên ông được thêm vào.”
Nửa sau năm đó, Trương Duy Ngạn quả nhiên đỗ kỳ thi triều đình.
Thượng thiên sẽ che chở cho người thiện lương, người thiện lương tự nhiên sẽ được báo đáp. Dù ở đâu, làm nghề gì, trong môi trường nào đều có thể làm người tốt. Chân thành làm việc tốt, không cầu báo đáp, lúc nào cũng giữ một tấm lòng thiện lương, khiêm tốn, đức hạnh tự nhiên sẽ phát dương quang đại. Có những điều này, con người sẽ có một tương lai sáng lạn.
Mỹ Mỹ biên dịch
Nguồn Tân sinh
Xem thêm
Theo vandieuhay

