Câu Chuyện Cuộc Đời

Người con hiếu thảo và cái tên mới “Tiền hồ”

Người con hiếu thảo và cái tên mới “Tiền hồ”
Người con hiếu thảo và cái tên mới “Tiền hồ”

Trong y học cổ truyền, không ít vị thuốc mang theo bên mình những câu chuyện thấm đẫm tình người. Có những cái tên không chỉ để phân biệt dược liệu, mà còn là dấu ấn của hiếu đạo, của sự tinh tế trong cách đối nhân xử thế. “Tiền hồ” – một vị thuốc quen thuộc với công năng giáng khí hóa đàm, tán phong thanh nhiệt – cũng ra đời từ một câu chuyện giản dị mà cảm động như thế.

Xưa kia, trong một ngôi làng nhỏ, có một người con chí hiếu tên là A Tiền. Mẹ ông tuổi đã cao, thân thể vốn yếu. Mỗi độ thu sang, gió lạnh vừa chớm, bà lại mắc phong hàn, ho khan không dứt, đờm ứ trong ngực, hơi thở nặng nề, ăn ngủ đều kém.

Thấy mẹ ngày một mệt, A Tiền lòng như lửa đốt, vội vã tìm đến thầy lang trong vùng xin thuốc. Thầy xem mạch kỹ càng rồi kê cho một vị rễ cây quen thuộc, hiệu quả rất tốt trong trị ho đờm do phong hàn, nhưng lại mang cái tên dân dã, thô mộc: “Bà nàng căn”.

5 3
Vị rễ cây quen thuộc, hiệu quả rất tốt trong trị ho đờm do phong hàn. Ảnh internet.

Thuốc sắc xong, mùi đắng lan khắp gian nhà nhỏ. A Tiền bưng bát thuốc nóng đến bên giường, nhẹ nhàng đỡ mẹ ngồi dậy. Người mẹ khẽ nhíu mày, hỏi bằng giọng yếu ớt:

– Con ơi, thuốc gì mà đắng dữ vậy?

A Tiền thoáng chần chừ. Nghĩ đến cái tên thô ráp kia, chàng sợ mẹ – người cả đời thanh nhã, yêu sạch sẽ, ghét những điều thô tục – sẽ sinh tâm ái ngại, rồi không chịu uống thuốc. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, lòng hiếu thảo đã khiến chàng nảy ra một ý nghĩ.

Chàng dịu dàng đáp:

– Thưa mẹ, vị thuốc này gọi là “Tiền hồ”. Chữ Tiền là trước kia, chữ Hồ là cổ nguyệt. Thầy lang nói thuốc này tính bình, có tác dụng giáng khí hóa đàm, tán phong thanh nhiệt, trị ho rất tốt. Mẹ cứ yên tâm uống, rồi sẽ chóng khỏe.

Nghe con nói, người mẹ thấy cái tên vừa nhã nhặn, vừa cổ kính, lòng không còn e ngại. Bà mỉm cười, nâng bát thuốc uống cạn. Quả nhiên, chỉ sau ít ngày, cơn ho giảm dần, đờm tan, hơi thở nhẹ hơn, tinh thần cũng dần hồi phục.

6 2
Về sau, câu chuyện ấy được truyền lại trong dân gian. Ảnh internet.

Về sau, câu chuyện ấy được truyền lại trong dân gian. Người ta không còn gọi vị thuốc kia bằng cái tên cũ thô mộc nữa, mà dùng luôn cái tên mới do người con hiếu thảo đặt ra: Tiền hồ. Từ đó, cái tên ấy đi vào y thư, trở thành danh xưng chính thức của một vị thuốc quý.

Trong bát thuốc đắng năm xưa, không chỉ có dược tính chữa bệnh, mà còn có cả tấm lòng hiếu thảo, sự tinh tế và nhân hậu của con người xưa – những giá trị âm thầm nhưng bền bỉ, như chính hương thuốc cổ truyền còn lưu lại đến hôm nay.

 [Trích từ Câu Chuyện Đông Y]
Khai Tâm biên tập

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi