Tâm rộng thì bệnh lùi, khí thuận thì phúc đến
Cổ ngữ có câu: “Bệnh của tâm phải dùng thuốc của tâm mà chữa.” Thân thể sinh bệnh, phần nhiều bắt nguồn từ tâm không yên.
Tâm rộng thêm một thước, bệnh lui một trượng; khí thuận thêm một phần, thọ mệnh kéo dài thêm một năm.
Khi tâm rộng mở, những bế tắc trong cơ thể cũng dần được khai thông; khi khí hòa thuận, con đường đời tự nhiên trở nên hanh thông.
Có một câu chuyện khiến người ta phải suy ngẫm.
Xưa kia có một bà lão sinh hai người con: người con lớn bán dù, người con nhỏ bán quạt.
Trời nắng, bà lo con lớn không bán được dù; trời mưa, bà lại buồn vì con nhỏ chẳng ai mua quạt.
Ngày nào bà cũng sống trong lo âu, buồn phiền. Lâu dần, tâm bệnh sinh thân bệnh, bà nằm liệt giường.
Một hôm, có vị thiền sư đến thăm và nói: “Bà là người có phúc lớn đó!
Trời nắng, con nhỏ bán quạt đắt hàng; trời mưa, con lớn bán dù thuận lợi. Ngày nào bà cũng có thu nhập, cớ sao phải lo buồn?”
Bà lão chợt tỉnh ngộ, tâm niệm chuyển từ ưu sầu sang vui vẻ. Kỳ lạ thay, bệnh tình không cần thuốc men mà dần dần tự khỏi.
Ăn bao nhiêu thuốc bổ cũng không bằng sửa cho tâm mình rộng rãi. Nếu giận dữ có thể chữa lành bệnh, e rằng bệnh viện đã sớm đóng cửa.
Biết chuyển hóa tâm niệm là một loại trí tuệ lớn. Tâm thái đúng đắn thì thân thể tự nhiên khỏe mạnh; tâm an hòa thì phúc báo cũng theo đó mà đến.
Tránh hao tổn nội lực

Trang Tử từng nói:
“Toàn thiên hạ tán dương mà không khiến ta kiêu, toàn thiên hạ phỉ báng mà không khiến ta buồn.” Ý nói rằng: Được khen thì đừng vội tự mãn; bị chê cũng đừng quá bi lụy.
Con người không ai là thánh nhân, làm sao không bị lời bàn của người khác ảnh hưởng?
Nhưng nếu sống trong miệng lưỡi thiên hạ, bạn sẽ trở nên nhạy cảm, đa nghi và rối loạn; nếu sống theo ánh mắt người đời, bạn sẽ dần đánh mất chính mình, trở thành một phiên bản méo mó của bản thân.
Nhiều khi ta mệt mỏi không phải vì việc khó, mà vì tâm bị giam cầm. Giống như nuôi một con rắn độc trong lòng — nó âm thầm nuốt dần năng lượng của bạn, cho đến khi bạn kiệt sức.
Tâm không động, gió lay được sao? Hãy làm mặt trời của chính mình, không cần mượn ánh sáng của ai.
Ôm lấy sự thay đổi
Ngay cả máy ảnh tốt nhất cũng không sánh bằng điện thoại thông minh; ngựa tốt nhất cũng không nhanh bằng tàu cao tốc.
Bánh xe thời đại lăn nhanh như vậy, nếu cứ ôm chặt tấm bản đồ cũ, bạn sẽ không bao giờ tìm được châu lục mới.
Tầm nhìn hẹp khiến ta thấy cái mới là sai trái, là không hợp. Nhưng nếu mở lòng, ta có thể vừa thận trọng, vừa tiếp nhận — không mù quáng chạy theo, cũng không cố chấp khước từ.
Học cách hài lòng
Điều khiến bạn khó ngủ mỗi đêm, không chỉ là công việc vất vả, mà chính là dục vọng không có điểm dừng.
Quen sống trong nhà cao tầng, đôi khi lại thèm một căn tứ hợp viện xưa cũ; ăn sơn hào hải vị, rồi cũng có lúc chỉ muốn một bát cháo kê thanh đạm; mặc vest đắt tiền, vẫn có ngày muốn khoác chiếc quần đùi bình dị.
Đừng để cuộc sống trở thành cuộc đuổi bắt cái gọi là “cao sang”. Biết hài lòng thì lòng thường an; lòng an thì đời tự vui.

Cuộc đời như một chuyến đi
Đừng tiếc nuối quá khứ, cũng đừng mỏi mòn mong chờ tương lai. Hãy sống trọn vẹn trong hiện tại, bằng cả thân và tâm.
Khi mệt, hãy dừng lại nghỉ ngơi. Đó không phải là từ bỏ ước mơ, mà là để đi xa hơn.
Cảnh giới cao nhất của đời người là: “Đi đến tận cùng con sông, rồi ngồi ngắm mây bay.”
Buông bỏ chấp niệm
Tagore từng viết: Nếu bạn khóc vì mất mặt trời, bạn cũng sẽ đánh mất cả bầu trời sao.
Cuộc đời như một chuyến tàu một chiều. Những người đồng hành không thể mãi ở bên ta.
Khi họ đến ga của mình, hãy biết ơn; khi họ xuống tàu, hãy mỉm cười vẫy tay chào.
Tâm không loạn thì phiền não không trói buộc. Không sợ tương lai, không níu quá khứ — đó mới là an ổn.
Đời sống là ở hiện tại, hạnh phúc cũng ở hiện tại.
Không sợ vô thường, dù gặp thử thách, mọi việc rồi cũng sẽ qua.
Khai Tâm biên dịch
Theo aboluowang
Theo vandieuhay
