Câu Chuyện Cuộc ĐờiĐời Sống

“Người có số tốt, trời đã an bài”: Người thật sự có phúc mệnh thường mang ba đặc điểm sau

Người thuận theo đạo thì được nhiều người giúp đỡ, kẻ đi ngược đạo thì ít người nâng đỡ.

Đời người nhìn qua tưởng như vô thường, nhưng thực ra mọi việc đều có dấu vết để lần theo. Mỗi lựa chọn ở hiện tại đều đang âm thầm thay đổi hướng đi của vận mệnh.

Có người tính toán khắp nơi, rốt cuộc lại tự tính mất phúc phần; có người đối đãi khoan hòa, cuối cùng đi đường dài mà vững chắc.

Học giả Quý Hiến Lâm từng nói: “Trí tuệ cao nhất của con người là sau khi nhìn thấu bản chất nhân tính, vẫn có thể ung dung mà sống.”

Cuộc đời tưởng như thuận buồm xuôi gió ấy, phía sau không phải là may mắn, mà là trí tuệ đối nhân xử thế.

Quan sát kỹ sẽ thấy, những người thật sự có số tốt, thường mang ba đặc điểm sau.

f37dc0eb05ac81a54cae7d0554f83729

Biết nhường lợi: không so đo lợi nhỏ, mới có cơ duyên dài lâu

Trong Mạnh Tử có câu: “Người thuận đạo thì được nhiều người giúp, kẻ mất đạo thì ít người nâng đỡ.”

Trên đường đời, sẽ luôn có lúc cần cùng người khác chia sẻ nguồn lực, cùng nhau vượt qua khó khăn. Nếu việc gì cũng tính toán, sợ mình thiệt thòi, tưởng là giữ được lợi ích trước mắt, nhưng thực chất có thể đã bỏ lỡ cơ hội lớn hơn.

Biết nhường lợi đúng lúc không phải là ngu ngốc, mà là tầm nhìn xa. Nhường đi là lợi ích, đổi lại là lòng người, tích lũy là phúc báo.

Vào thời Vạn Lịch nhà Minh, ở Sơn Tây có một chủ tiệm gạo tên là Trương chưởng quầy.

Một năm đại hạn, giá lương thực tăng vọt, các tiệm khác đều găm hàng chờ giá, riêng Trương chưởng quầy vẫn bán theo giá bình ổn, còn cho những hộ nghèo thực sự không đủ tiền được ghi nợ, vay gạo.

Người làm công khuyên ông nhân cơ hội này kiếm nhiều tiền, nhưng ông nói: “Lúc này càng phải giữ lương tâm. Giúp người vượt qua lúc khó khăn, sau này tự khắc có phúc báo.”

Quả nhiên, năm sau mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, giá gạo rớt mạnh. Những tiệm từng đầu cơ tích trữ vì mang tiếng xấu nên việc làm ăn sa sút nghiêm trọng.

Còn bà con từng được Trương chưởng quầy giúp đỡ thì đều chủ động đến tiệm ông mua gạo, thậm chí dân ở các huyện lân cận cũng tìm đến. Lâu dần, việc làm ăn của ông ngày càng lớn, trở thành thương nhân có uy tín nhất vùng.

Trong Thái Căn Đàm có nói: “Người nhân hậu thì lòng rộng rãi, phúc dày mà vui mừng dài lâu.”

Người chỉ chăm chăm tính lợi trước mắt thường không nhìn thấy cơ duyên lâu dài.

Lòng người là có qua có lại, hôm nay bạn nhường một phần lợi, ngày mai người khác tự khắc trả bạn ba phần tình. Mọi thành tựu lớn đều bắt nguồn từ việc không so đo được – mất nhỏ; mọi tầm nhìn lớn đều bắt đầu từ việc biết chia sẻ cùng người khác.

Ở đời, điều khó nhất không phải là được, mà là dám cho. Mỗi phần lợi bạn nhường đi, đều đang âm thầm mở rộng con đường đời của chính mình.

20251230232606163

Không vướng chuyện cũ: buông chấp niệm, lòng nhẹ mới đi xa

Trong Vội vã đến tuổi trung niên có câu: “Cuộc sống là vậy, khi bạn lui về rìa của dòng chảy, thì dòng chảy ấy lại trở thành phông nền không còn liên quan.”

Chấp vào tổn thương quá khứ, chính là dùng sai lầm của ngày hôm qua để trừng phạt bản thân hôm nay. Không buông được ân oán thì không thể dang tay đón lấy hạnh phúc; không quên được tiếc nuối thì không thể bước tiếp về phía trước.

Người thật sự có trí tuệ là người biết hòa giải với quá khứ. Buông không phải là quên, mà là không để chuyện cũ trói buộc bước chân hôm nay.

Những năm 1930, nhà xã hội học Phí Hiếu Thông gặp người vợ đầu tiên của mình là Vương Đồng Huệ. Hai người trân trọng lẫn nhau, chung chí hướng, mở ra một mối tình đẹp. Sau khi cưới không lâu, họ cùng đến vùng núi Đại Dao, Quảng Tây để khảo sát dân tộc học.

Trong một lần di chuyển giữa các bản làng, hai vợ chồng bị lạc đường. Phí Hiếu Thông rơi vào bẫy, bị gỗ đá đè lên không thể cử động, chân và eo đều bị thương nặng. Vương Đồng Huệ cố sức dỡ vật nặng cứu chồng, rồi một mình xuống núi tìm cứu viện, nhưng vì trời tối đường trơn, không may rơi xuống vực và chết đuối.

Phí Hiếu Thông trọng thương, khi hay tin dữ thì đau đớn tột cùng, nhiều lần muốn theo vợ mà đi. Nhưng vì sự nghiệp chung của hai người, ông không để mình bị nỗi đau trói buộc. Ông biến đau thương thành sức mạnh, lau khô nước mắt, kiên định bước tiếp con đường còn dang dở.

Những năm sau đó, ông đi đến Giang Thôn, và cũng đi đến đỉnh cao của xã hội học Trung Quốc.

Có câu từng viết rằng: “Đời người, trang nào cần lật thì hãy lật, việc gì cần buông thì hãy buông.”

Mỗi trải nghiệm trong đời, dù vui hay buồn, đều là con đường tất yếu dẫn đến trưởng thành. Vết thương cũ càng nhai lại càng đau; lỗi lầm xưa càng hối tiếc càng khổ. Thay vì chìm đắm trong quá khứ, chi bằng biến trải nghiệm thành dưỡng chất, hóa bài học thành trí tuệ.

Khi con người không bị trói buộc bởi quá khứ, mỗi bước đi đều là một khởi đầu mới.

20251230232605429

Luôn mang lòng biết ơn: biết tiếc phúc thì phúc đến, nhớ ân tình thì ân quay về

Nhà văn Giả Bình Ao từng nói: “Biết cảm ơn những gì mình có, trân trọng những gì mình đang có, thì cuộc đời mới trở nên đẹp hơn.”

Biết ơn là một thái độ sống, cũng là một trí tuệ làm người. Người biết cảm ơn luôn nhìn thấy vẻ đẹp trong cuộc sống, trân trọng mọi điều mình đang sở hữu. Những người như vậy không chỉ sống an nhiên, mà còn mang lại sức mạnh cho người xung quanh.

Nhà toán học nổi tiếng Hoa La Canh khi trẻ vì nhà nghèo mà phải bỏ học, phụ giúp tại tiệm tạp hóa nhỏ của cha. Nhưng ông chưa từng từ bỏ niềm đam mê toán học, tự học hết toàn bộ chương trình đại học bậc thấp.

Khi đó, Hùng Khánh Lai, Trưởng khoa Toán Đại học Thanh Hoa, tình cờ đọc được bài viết của Hoa La Canh đăng trên tạp chí Khoa học, vô cùng tán thưởng.

Bất chấp sự nghi ngờ của người khác về việc ông “chỉ có trình độ trung học”, Hùng Khánh Lai đã phá lệ mời Hoa La Canh về Thanh Hoa.

Giáo sư Dương Vũ Chi khi ấy cũng giảng dạy tại Thanh Hoa, đã hướng dẫn Hoa La Canh nghiên cứu số luận. Trong thời gian ở Thanh Hoa, Hoa La Canh nhận được rất nhiều sự chỉ dạy và quan tâm từ thầy Dương.

Ân tri ngộ ấy, ông luôn ghi nhớ trong lòng.

Ông từng xúc động viết: “Người sinh ra ta là cha mẹ, người hiểu ta là Bào Thúc. Bào Thúc của ta chính là thầy Dương.”

Mang theo lòng biết ơn, Hoa La Canh miệt mài nghiên cứu, cuối cùng trở thành một bậc thầy toán học. Đáng quý hơn, ông cũng dùng chính sức mình để giúp đỡ thế hệ sau, truyền tiếp dòng chảy thiện lành ấy.

Cổ ngữ có câu: “Người biết đủ thì thường vui, người biết ơn thì nhiều phúc.”

Trên đời không có điều gì là đương nhiên được cho đi, mỗi thiện ý đều đáng được ghi nhớ. Một lần giúp đỡ của người xa lạ, một lời nhắc nhở của người thân, một sự hỗ trợ của bạn bè, tất cả đều là phúc lành đáng trân trọng.

Đừng coi cái tốt của người khác là điều hiển nhiên, cũng đừng xem sự ấm áp của cuộc sống là bình thường.

Tú Uyên biên dịch
Theo aboluowang
Theo vandieuhay

Gửi phản hồi