Người con hiếu thảo được phúc báo, tấm lòng chân thành soi sáng đường đời

Trong thời đại đề cao tốc độ và hiệu suất, con người thường quen dùng những con số để đo lường thành tựu, lấy kết quả để định nghĩa cuộc đời. Thế nhưng, có những câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng: điều thực sự có thể thay đổi vận mệnh, chưa chắc đã là học vấn hay của cải, mà chính là một tấm lòng chân thành. Đặc biệt, khi một người có thể hiếu thảo, phụng dưỡng cha mẹ, thì sự chân thành ấy thường âm thầm soi sáng con đường đời của họ.
Bóng dáng cậu thiếu niên Bình Đông cõng mẹ đi chữa bệnh
Tại một khu phố ở Bình Đông, Đài Loan, hàng xóm thường thấy một cậu thiếu niên gầy gò, ngày ngày cõng mẹ từng bước xuống cầu thang, rồi lái xe máy đưa bà đến bệnh viện. Người mẹ bệnh tật, đôi chân mất sức, sinh hoạt khó khăn, mà ngôi nhà lại không có thang máy. Thế là, từ khi học trung học cơ sở, cậu đã đều đặn cõng mẹ lên xuống mỗi ngày.
Cõng mẹ không phải việc dễ dàng. Thân hình cậu nhỏ bé, mỗi lần cõng mẹ đều phải hít một hơi thật sâu mới giữ được thăng bằng. Nhưng cậu chưa bao giờ than khổ, gương mặt chỉ có sự chuyên chú và kiên định. Trong phòng phục hồi chức năng của bệnh viện, khi mẹ kiên nhẫn tập luyện, cậu luôn ở bên, sẵn sàng dìu đỡ.
Với cậu, đó chỉ là lẽ tự nhiên. Thế nhưng, khi tấm lòng hiếu thảo này được truyền thông đưa tin, đã khơi dậy sự đồng cảm rộng rãi. Các tổ chức từ thiện giúp cải thiện chỗ ở, những người hảo tâm hỗ trợ học phí và sinh hoạt. Cuộc sống vốn khó nhọc, nhờ hiếu hạnh của cậu mà được xã hội nhìn thấy. Đó không chỉ là sự trợ giúp, mà còn là sự khẳng định: hiếu thuận chính là sức mạnh cảm động nhất.
Sinh viên mang mẹ liệt đến ký túc xá
Tại một trường đại học ở Trung Quốc, có một sinh viên mang theo người mẹ bại liệt cùng đến trường. Mẹ cậu vì bệnh mà mất khả năng tự lo, nếu gửi vào viện dưỡng lão thì sẽ bớt phần gánh nặng, nhưng cậu cho rằng đó không phải con đường mình nên đi. Cậu nói: “Mẹ đã nuôi tôi khôn lớn, nay lúc mẹ cần tôi nhất, sao tôi có thể bỏ rơi bà?”
Vì vậy, trong ký túc xá, cậu sắp xếp thêm một chiếc giường nhỏ. Buổi sáng trước khi đi học, cậu chuẩn bị sẵn bữa ăn cho mẹ, trưa vội về cho mẹ ăn, tối đến lại giúp mẹ trở mình, xoa bóp. Dù bài vở có bận rộn, cậu cũng luôn chăm mẹ trước rồi mới cầm sách vở.
Ban đầu, bạn cùng phòng cảm thấy bất tiện, nhưng chứng kiến cậu chăm mẹ không một lời oán than, họ dần chủ động giúp đỡ. Thầy cô cũng xúc động, nhà trường đặc biệt sắp xếp phòng ở phù hợp hơn và hỗ trợ thêm kinh phí. Sau này, các tổ chức từ thiện biết chuyện, còn cung cấp cả hỗ trợ y tế.
Trong một lần phỏng vấn, cậu nói: “Cuộc sống tuy vất vả, nhưng nếu ngày ấy tôi không làm vậy, cả đời này tôi sẽ hối tiếc. Bởi vì được phụng dưỡng mẹ, chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của đời tôi.” Lời ấy khiến nhiều người nghẹn ngào.
Chàng trai Nhật Bản và bữa cơm trưa
Tại Tokyo, có một chàng trai trẻ làm công sở, mẹ anh bệnh nặng phải nằm viện lâu dài. Mỗi sáng, anh dậy sớm nấu hộp cơm theo đúng khẩu vị mẹ, rồi vội vã đem đến bệnh viện, trao tận tay để mẹ được ăn nóng sốt. Chỉ khi chắc chắn mẹ ăn ngon miệng, anh mới tất tả đến công ty. Cứ thế, suốt nhiều năm liền anh chưa từng gián đoạn, dù mưa gió hay phải tăng ca, anh vẫn tìm cách để kịp trao hộp cơm.
Sự kiên trì ấy dần được đồng nghiệp và cấp trên biết đến. Có người thấy khó tin, có người vô cùng cảm động. Cuối cùng, cấp trên khẳng định: “Một người có thể tận tâm hiếu dưỡng mẹ như thế, nhất định cũng có thể dùng trách nhiệm ấy đối đãi với công việc.” Khi công ty cần chọn người phụ trách dự án trọng yếu, anh trở thành lựa chọn đầu tiên, và sau đó còn được thăng chức.
Anh chưa từng nghĩ “hiếu thuận có thể mang lại cơ hội”. Trong mắt anh, đó chỉ là bổn phận làm con. Nhưng chính tấm lòng ấy đã mở ra một bước ngoặt mới trong đời.
Hiếu thảo sinh phúc báo
Hiếu thuận không cần những hành động kinh thiên động địa, mà chỉ nằm trong sự kiên trì nhỏ bé mỗi ngày. Chính sự chân thành ấy có thể sưởi ấm lòng người, và âm thầm đổi thay hướng đi của cuộc sống. Trong thời đại mải miết chạy theo thành tựu, hiếu tâm tuy bình dị, nhưng lại là sức mạnh mộc mạc và kiên định nhất. Nó chẳng cầu báo đáp, nhưng tự nhiên hóa thành phúc lành, trở thành ngọn sáng nhỏ nhoi soi rọi nhân gian.
Khai Tâm biên dịch
Theo secretchina
Theo vandieuhay