Câu chuyện cuộc đờiĐời Sống

Buông không phải là mất, mà là hiểu được mình còn gì

Buông không phải là mất, mà là hiểu được mình còn gì
Buông không phải là mất, mà là hiểu được mình còn gì

Buông không phải là từ bỏ cuộc sống, mà là từ bỏ cách sống khiến mình kiệt sức. Để rồi một ngày, ta nhận ra: giữ gì cũng được, miễn là đừng quên giữ lấy chính mình.

Buông không phải vì yếu, mà vì đã đủ mạnh để chọn bình yên.

Trong suốt hành trình sống, có những thứ chúng ta cố giữ bằng mọi giá chẳng hạn như một công việc, một mối quan hệ, một vai trò, hay một hình ảnh về chính mình. Chúng ta giữ lấy không chỉ vì cần, mà còn vì sợ, sợ nếu buông ra mình sẽ mất hết. Nhưng càng trưởng thành, tôi càng nhận ra rằng buông không phải là mất. Buông là để hiểu mình còn lại điều gì quan trọng hơn, những giá trị lặng lẽ, sâu sắc, và thật sự thuộc về mình.

Có một chiều muộn, tôi dọn lại tủ sách trong căn phòng đã gắn bó hơn mười năm. Trong một ngăn kéo sâu, tôi tìm thấy cuốn sổ tay cũ, nơi tôi từng ghi lại những mục tiêu của bản thân ở tuổi ba lăm. “Mua nhà”, “lên chức”, “cho con học trường tốt”, từng dòng đều được đánh dấu là đã hoàn thành. Vậy mà khi nhìn lại, tôi không thấy tự hào gì cả. Chỉ thấy một nỗi mỏi mệt như người vừa chạy rất xa, rồi bất ngờ nhận ra, mình đã quên mất lý do bắt đầu.

Tôi từng sống nhiều năm như thế, giữ khư khư mọi vai trò, trách nhiệm, những hình ảnh mà người khác gán cho mình. Tôi sợ nếu buông tay, tôi sẽ bị tụt lại, bị đánh giá, bị xem là yếu đuối. Tôi không dám dừng, ngay cả khi chính tôi đã kiệt sức.

Đến một thời điểm, tôi ngồi trong gian bếp quen thuộc, một mình ăn tối vì con bận, chồng vắng nhà. Không có gì đặc biệt xảy ra, nhưng tôi bất ngờ bật khóc. Một cảm giác trống trải đến không vì mất mát gì cụ thể, mà bởi tôi đã quên chăm sóc mình từ bao giờ. Tôi đã cho đi quá nhiều mà chưa từng hỏi rằng mình còn gì để lại cho chính mình?

ôi học cách gác lại kỳ vọng của người khác để lắng nghe mình muốn gì, và học cách không gồng lên nữa.
ôi học cách gác lại kỳ vọng của người khác để lắng nghe mình muốn gì, và học cách không gồng lên nữa.

Tôi bắt đầu học cách buông. Không phải bằng một quyết định mạnh mẽ, mà bằng những lựa chọn nhỏ như nghỉ một ngày giữa tuần chỉ để thở, không nhận thêm công việc khi đã quá tải, nói “mình đang không ổn” với một người bạn thân. Tôi học cách gác lại kỳ vọng của người khác để lắng nghe mình muốn gì, và học cách không gồng lên nữa.

Buông không phải là trốn chạy, buông là hành động của sự tỉnh táo. Là khi ta nhìn thẳng vào điều gì đã cũ kỹ, đã không còn hợp với mình, và đủ can đảm để rời đi. Là khi ta thôi cố nắm giữ mọi thứ, để đôi tay nhẹ lại và lòng mình có chỗ cho sự bình yên trở về.

Có người từng nói: “Chúng ta chỉ thật sự trưởng thành khi biết bỏ lại những gì không còn là mình.” Tôi nghĩ, đúng là như thế. Có những điều từng rất quan trọng, nhưng đến một lúc, ta phải chấp nhận rằng giữ lại chỉ khiến mình đau hơn. Khi tôi gấp lại chiếc áo sơ mi cũ từng gắn với công việc đầy áp lực, tôi không còn tiếc nữa. Tôi không cần nó để chứng minh mình chăm chỉ hay thành công. Tôi chỉ cần biết hôm nay tôi sống đúng với mình, bình lặng, vừa đủ và không còn gồng mình lên nữa.

Buông, hóa ra không phải là mất đi, mà là hiểu mình đang giữ lại điều gì quý nhất. Đó chính là sự tự do bên trong, sự nhẹ lòng, và một chỗ an yên để mình được là mình một cách trọn vẹn.

Tú Uyên biên tập

Xem thêm

Theo vandieuhay

Gửi phản hồi